KHÓI BẾP

Người ta nói vợ chồng lấy được nhau là phải có duyên có nợ.
Duyên còn - nợ hết, thì ắt phải chia ly.
Nếu còn duyên - còn nợ, thì có buông rồi cũng lại tìm về với nhau.
Chị sinh ra ở một xóm nghèo thành phố. Khi chị 10 tuổi thì ba má bị tai nạn qua đời. Bà ngoại nấu xôi, lọ mọ ra đầu đường bán, nuôi đứa cháu côi cút ăn học. Tốt nghiệp Đại học, chị xin vào làm trong Thư viện của thành phố. Lương ít, bổng lộc chẳng có, hai bà cháu sống cho qua ngày đoạn tháng. Niềm vui duy nhất của cả hai là những cuốn sách, tờ báo chị mượn về mỗi ngày. Tính chị vốn trầm lặng, ít nói nên cũng chả quen biết ai. Ngoảnh đi ngoảnh lại chị đã 32 tuổi. Năm ngoái bà ngoại bệnh nặng, không qua khỏi. Trước khi nhắm mắt, nước mắt bà cứ chảy dài, vì thương cháu còn có một mình.
Anh thì cao to, đen cháy, 35 tuổi chưa vợ, không phải vì anh không tốt, mà vì mẹ anh nổi tiếng khó tính ở quê.
Bữa đó anh lên Sài Gòn đi dự đám cưới nhà bà con. Mượn xe máy người quen chạy không rành đường nên bị công an phạt. Nộp phạt xong thì hỡi ôi, xe bị cán đinh. Trời nắng chang chang, anh thất thểu dắt xe đi tìm chỗ vá, thì gặp chị đi chợ về. Anh thích chị ngay từ cái nhìn đầu tiên, chị nhiệt tình chỉ chỗ vá xe ở ngay đầu hẻm, rồi về nhà pha lấy ca trà đá mang ra mời anh uống. Ở dưới quê quen ăn to, nói lớn, anh nghe giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của chị giống như được uống nguyên trái dừa xiêm ngọt lịm vậy. Ông thợ vừa vá xe, vừa nhẩn nha kể cho anh nghe hoàn cảnh của chị. Anh lấy cớ vô nhà chị trả ca nước, và xin số điện thoại của chị.
Chị tính ở vậy, không lấy chồng, hàng ngày thắp nhang thờ cúng cho ông bà, ba má. Nhưng trước sự nhiệt tình của anh, qua một khoảng thời gian ngắn, rốt cuộc chị cũng nhận lời lấy anh, và theo chồng về quê. Nhà ở thành phố chị cho thuê mỗi tháng cũng được vài triệu.
Mẹ anh ngán ngẩm nhìn cô con dâu gầy gò, trắng xanh rồi nhìn sang chuồng bò và chuồng heo. Bao nhiêu năm nay bà chỉ mơ ước cưới được nàng dâu khỏe mạnh, mắn đẻ, xốc vác để phụ việc nhà và sanh cho bà đàn cháu mập mạp. Giờ thì hay rồi. Nhìn là biết trói gà không chặt, lại còn đem về mấy bao tải sách báo giăng đầy nhà. Bà gắt gỏng suốt ngày nhưng chị vẫn vui vẻ, nhẹ nhàng nên bà cũng không giận lâu được. Anh trước khi cưới chị về đã nói hết hoàn cảnh của chị và năn nỉ bà, thương anh thì thương luôn chị, cho chị một mái ấm gia đình. Tính chị hiền lành, thương người nên dần dần mẹ anh và bà con hàng xóm ai ai cũng quý mến. Anh sợ chị vất vả nên xây thêm cái kệ trong bếp, mua cái bếp ga về cho vợ nấu cơm mặc dù anh chỉ thích ăn cơm cháy nồi gang với cá kho tộ. Thương chồng, ngày nào chị cũng nhóm lửa nấu cơm, chị nhớ có lần anh nói anh thích nhất là nhìn thấy khói bếp bay lên, nó ấm cúng làm sao.
Cưới về một năm thì chị sinh thằng Cò. Chị sinh khó rồi lại bị băng huyết, nên sinh xong người rũ xuống như tàu lá chuối. Anh luôn tay luôn chân vừa lo bò, heo, mấy công vườn, vừa cơm cháo cho chị, cho thằng Cò... Thằng Cò lớn dần chị cũng khỏe trở lại. Anh thương vợ nên kiêng cữ cho chị rất lâu. Mẹ anh cứ làu bàu đàn bà ai chẳng đẻ, tao ngày xưa 10 ngày là đã ra sông giặt đồ rồi.
Đến khi thằng Cò lên 3 tuổi chị bị bệnh phụ nữ, cứ gần chồng là đau đớn, khó chịu. Ở quê chuyện tế nhị chả biết hỏi ai, chị âm thầm chịu đựng rồi trở nên lãnh cảm, tìm mọi cách tránh chồng. Anh thương vợ, nhưng là người đàn ông khỏe mạnh anh chỉ biết tìm niềm vui bằng những bữa rượu. Rồi anh đi nhậu qua đêm không về. Sau đó là thường xuyên đi qua đêm. Chị thiếu vắng hơi chồng cũng trở nên mất ngủ. Chị cứ nghĩ đơn giản vợ chồng chỉ cần nằm bên nhau hủ hỉ, chuyện trò là được rồi, nên mỗi khi thấy anh lầm lì trở về, chị không biết mở lời ra sao. Rồi hàng xóm đồn đến tai chị, anh cặp bồ với gái bia ôm. Tiền bán heo, bán bò lúc trước anh đưa chị giữ, giờ anh lấy sạch. Cho đến một ngày anh về thông báo
- Con Thắm (bồ anh) nó sanh con trai rồi, giờ tôi sẽ phải ở hai nơi.
Chị trân trối nhìn anh, nước mắt từng giọt thi nhau chảy xuống.
Sau bữa đầy tháng của con trai anh, chị lẳng lặng đưa anh tờ đơn ly hôn. Anh dứt khoát không kí
- Cứ sống như thế này tốt mà!
Chị bảo
- Khi em theo anh về quê, em đã nghĩ sẽ sống với anh trọn đời, nhưng giờ em không thể chung chồng được. Anh kí vào rồi em đưa thằng Cò đi, anh đưa mẹ con cô ta về đây cho thằng bé có cả ba và mẹ.
Anh khóc!
- Em thừa biết là tôi chỉ thương mình em nhưng tôi là người đàn ông bình thường mà, tôi có phải sư trên chùa đâu?
Cha, Mẹ chồng cũng xúm vào khuyên can hết lời nhưng chị vẫn nhất quyết bồng con ra đi.
Thật may cho hai mẹ con là căn nhà trong hẻm giờ mở đường thành nhà mặt tiền, nên cho thuê được giá. Chị đi thuê phòng trọ nhỏ, còn tiền dư ra hai mẹ con sống cũng ổn. Anh thường xuyên gửi thịt, rau, gạo lên cho hai mẹ con. Vài tháng anh lại lên thăm con một lần và đưa tiền phụ chị nuôi con.
Nhờ người quen giới thiệu chị đi khám bác sĩ đông y cắt thuốc bồi bổ sức khỏe, đi bác sĩ Tây y chữa bệnh phụ nữ nên dạo này chị có da, có thịt ưa nhìn lắm. Mỗi lần lên thăm con anh cứ nhìn chị đăm đắm. Đầu xóm có ông Việt kiều goá vợ, rất mến chị, đã nhờ người đánh tiếng mấy lần. Chị chỉ cần đồng ý là ông làm đám cưới, rồi lo thủ tục cho hai mẹ con đi sang Mỹ.
Không hiểu có chuyện gì mà hơn nửa năm rồi anh không lên thăm con. Chị nghĩ là thôi thì anh có gia đình riêng, anh cũng phải chăm lo cho nó chứ.  
Sáng hôm nay chị đi khám ở bệnh viện, thế nào lại gặp dì Ba hàng xóm gần nhà của anh cũng đi bệnh viện. Dì mau miệng:
- Mày về Sài Gòn mấy năm rồi mà ai cũng vẫn nhớ. Cái con bia ôm thằng Thành đưa về chỉ có ăn với phá, lại còn cặp bồ nữa. Mấy tháng trước thằng con trai bị bệnh gì mang đi khám, bác sĩ bảo cần lấy máu của người thân để truyền. Xét nghiệm ra mới biết thằng nhỏ không phải con của nó. Nó điên lên đuổi con kia đi, rồi uống rượu say mèm hết ngày nọ đến ngày kia, hai tháng trước nó bị xe tông gãy một chân rồi. Mẹ nó buồn quá bị tai biến nằm một chỗ. Nhà nó giờ như cái nhà hoang vậy. Chòm xóm bảo nhau từ ngày mày ôm con đi là nhà cửa nó sa sút liền.
Chị nghe như sét đánh ngang tai.
Cả đêm chị không ngủ được.
Anh là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời chị. Sẽ mãi mãi không có ai cưng chiều chị như anh. Vì không muốn chị bị mẹ soi mói, mà anh xây riêng một căn nhà cho hai vợ chồng ở góc vườn. Mọi việc trong nhà một tay anh làm, chỉ khi nghe tiếng dép của mẹ, anh mới buông ra để cho chị làm lấy điểm với mẹ chồng. Có miếng gì ngon anh cũng nhường hai mẹ con. 
Sau này, nhiều lúc chị rất buồn vì sự dốt nát của mình mà đã để mất anh. Giá như lúc trước chị đi bệnh viện khám, được nghe bác sĩ tư vấn và chữa trị thì vợ chồng chị đâu có đến mức như vậy.

Anh ngồi trên xe lăn. Trước mặt là chai rượu đế, chẳng cần biết là mấy giờ rồi. Anh cứ say triền miên như vậy. Mọi việc nhà bây giờ đổ hết lên đầu người Cha già hơn 70 tuổi. Trong cơn say anh thấy thấp thoáng khuôn mặt chị. Anh gào lên:
- Cô về đây cười nhạo tôi phải không? Tôi cấm cô nói cho thằng Cò biết!
Ôi ! Nhưng rõ ràng là chị thật rồi! Chị cười thật tươi, giọng ngọt ngào.
- Thằng Cò nó nhớ ba! em cho nó về thăm Ông Bà và Anh.

Chiều hôm đó khói bếp lại vương vấn bay lên trên nóc nhà của anh chị.
___________
   Bút danh:      Thất Tánh  

NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa Bình
💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 
💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới
💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần
🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính

🌻🌻 gửi yêu cầu tư vấn qua email
🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ ( các ngoại tệ khác tương đương qui đổi)
❤❤❤

💥💥Thông Tin tài khoản:
  Lê Thị Hòa Bình
- 8840042746 BIDV 
- 4519015719391231 RBC (canada)
-  khách tại các nước có thể chuyển tiền thông qua kênh chuyển tiền ( tham khảo kênh: Remitly)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thay vì oán trách, đổ lỗi cho hoàn cảnh mỗi khi gặp thất bại, bạn hãy nghiêm túc suy nghĩ rằng, thất bại cũng là một bước chuẩn bị quan trọng cho những thành công sau này, nỗ lực khắc phục thiếu sót, phát huy sở trường thế mạnh, điều đó quan trọng và cần thiết hơn.Oán trách và tìm cách rũ bỏ trách nhiệm của bản thân sẽ chỉ khiến mỗi bước chân tiến tới thành công của bạn nặng nề hơn, chậm chạp hơn mà thôi.Buông bỏ oán trách, bình tâm tiếp nhận thất bại, đó chính là tâm thái của một người có đầu óc. Oán trách không thể thay đổi được tình hình, chỉ có nỗ lực vươn lên mới đem lại hy vọng.Đã là vàng thật, chỉ cần bạn không cố tình vùi lấp bản thân, chỉ cần nghĩ đến việc tỏa sáng, rồi sẽ có ngày bạn tỏa sáng.Đừng sống một cuộc sống lúc nào cũng chỉ có phiền muộn, cũng đừng cho rằng cuộc sống phụ bạc bạn, thực ra, bạn cũng được trao tặng nhiều tương đương những người khác, muốn có thêm nữa, bạn chỉ còn cách tự mình cố gắng để có được mà thôi.Suy cho cùng trên đời này tất cả đều có cái giá của nó, bạn muốn đạt được một điều gì đó thì cần phải đánh đổi cả một quá trình. Đừng bao giờ nói với tôi rằng bạn đã cố gắng khi tôi chưa thấy bạn đứng trên đỉnh của thành công. _________ Tác giả: Eckhart Lê NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: zalo 0908636266, phone(viber) 6393174930Email: belindale2018@gmail.com 💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần💥💥Thời gian cho cuộc tư vấn trị liệu khoảng 30 phút.💥💥 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn

Lợi ích của bình thản chịu đựng...Không ai thích khó khăn, gian khổ đơn giản chỉ vì những điều này rất khó chịu. Nhưng như chúng ta đã biết, không phải tất cả những gì khó chịu đều vô ích hay có hại. Thực ra, phần lớn khổ đau giúp chúng ta thăng hoa rất nhiều phương diện nếu chúng ta biết kiên nhẫn lắng nghe, học hỏi và chiêm nghiệm kỹ càng. Muốn biết vàng ròng phải cần thử lửa, và như vậy muốn vượt qua những thử thách gian khổ để hoàn thành bài học giác ngộ của mình thì trước hết bạn phải có lòng nhẫn nại.Khi bạn đã có đủ nhẫn nại để vượt qua những trắc nghiệm gian khó thì đồng thời dù không mong đợi bạn vẫn gặt hái được những thành quả xứng đáng bất ngờ.– Luôn trầm tĩnh sáng suốt: Nhẫn nại và trầm tĩnh luôn đi đôi với nhau, nhờ đó chúng ta có đủ sáng suốt để nhận ra sự thật. Ngược lại “giận mất khôn” luôn là nhược điểm của người thiếu nhẫn nại.– Sống nhu hòa khả ái: Người nhẫn nại sống nhu hòa hơn cương mãnh, nên họ dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh mà vẫn không đánh mất mình. Nói theo Lão Tử thì “Nhu thắng cương, nhược thắng cường” nên họ được nhiều người kính yêu hơn là thù oán.– Tránh bệnh tật, tai họa: Người nhẫn nại sẽ dễ dàng tự chủ trong nói năng, hành động và suy nghĩ nên tránh được những tai họa gây ra do nóng nảy bộp chộp. Tránh được những bệnh tật bắt nguồn từ tình trạng căng thẳng, bức xúc.– Tâm thanh thản thoải mái: Người thiếu nhẫn nại thường tự thiêu đốt mình bằng ngọn lửa sân hận, lo âu và sợ hãi. Trong khi người giàu đức nhẫn nại luôn có cảm giác thư thái, an bình thoải mái.– Phát triển từ bi hỷ xả: Sau khi vượt qua được sự nóng giận trước những đối tượng không vừa lòng, tâm người nhẫn nại trở nên dịu dàng mát mẻ, đó là biểu hiện của lòng từ ái. Đã làm chủ được tâm sân thì lòng ganh tỵ cũng được loại trừ, vì vậy tâm thường hoan hỷ. Đồng thời, là người từng trải nghiệm khổ đau, họ dễ dàng cảm thông và chia sẻ với những nỗi khổ đau của kẻ khác, đó là lòng bi mẫn. Và họ cũng là người ít cố chấp, câu nệ nên tâm dễ dàng buông xả, quân bình.Hỏi:– Đối với những kẻ xấu ác, có hại cho nhiều người, nếu chúng ta chỉ biết nhẫn nại thì làm sao trấn áp hoặc ngăn chận chúng khỏi gây ra hành vi phạm tội?Đáp:– Ở đây chúng ta đang nói về đức tính nhẫn nại, chứ chưa nói đến biện pháp giải quyết. Biện pháp thì có rất nhiều như: thương yêu, giáo dục, cải tạo, ngăn ngừa, trừng phạt v.v..và thậm chí khai trừ, loại bỏ,tùy theo từng đối tượng, từng hoàn cảnh. Nhưng để thực hiện những biện pháp này một cách chính xác, có hiệu quả, đúng đối tượng, đúng hoàn cảnh thì trước hết phải có lòng nhẫn nại. Càng thiếu nhẫn nại, xác suất sai lầm trong xét xử càng cao. Và coi chừng xét xử sai cũng chính là xấu ác thì làm sao cải thiện được những người xấu ác?Hỏi:– Tôi có kinh nghiệm là càng nhẫn nhịn càng dễ dàng cho kẻ xấu thực hiện mưu đồ đen tối. Dường như sự nhẫn nhịn luôn bị kẻ xấu lợi dụng, vậy có nên nhẫn nhịn mãi không?Đáp:– Thế thì xem ra bạn chưa đủ nhẫn nại hoặc còn có điều gì sai lầm trong đó, bởi vì mặc dù bạn nói đã nhẫn nại nhưng rõ ràng là bạn vừa mới tỏ ra còn ít nhiều ấm ức bất mãn, phải không? Nhẫn nhịn không có nghĩa là nuốt hận chịu thua để cầu an hoặc để phục hận về sau. Người có thể nhẫn nhịn thường rất trầm tĩnh và tự tin, vì vậy người ấy có đủ sáng suốt để tránh được những cách xử sự nóng nảy hấp tấp, và biết sống sao cho hài hòa với mọi người, dù xấu hay tốt, một cách hợp tình hợp lý, không độc tài cũng không xu nịnh. Nhẫn nại là mảnh đất vững chắc thích hợp để nảy nở tình thương yêu, thông cảm và sự hiểu biết đúng đắn, nhờ đó bạn có thể cảm hóa người xấu hơn là cạnh tranh với họ.Chúng ta cần phải thận trọng trong việc đánh giá người xấu kẻ tốt. Chẳng hạn như người đối nghịch với mình chưa hẳn là xấu, kẻ ủng hộ mình chưa hẳn là tốt. Xấu hay tốt tùy thuộc vào bản chất đạo đứccủa mỗi người. Nói chung, kẻ xấu thường hành động, nói năng, suy nghĩ hại mình, hại người. Ngược lại, người tốt không những không làm hại ai mà còn đem lại lợi ích cho mọi người. Thực ra, người xấu thật bất hạnh, nên được thương yêu tha thứ, vì dù thế nào đi nữa, họ sẽ phải chịu nhiều khổ đau khi phải trả cái giá cho tâm địa xấu xa tội lỗi của mình. Dù khi nhẫn nại, nếu bạn có thể nghiêm khắc để họ khỏi quấy phá, nhưng bạn phải chắc rằng đó không phải là phản ứng phát xuất từ giận dữ, thù ghét, mà bạn chỉ muốn giúp họ trở nên tốt hơn hoặc ngăn chận sự thiệt hại cho nhiều người khác mà thôi. Bạn không nên trừng trị kẻ ác một cách chủ quan theo kiểu “thay Trời hành đạo” mà cứ để ác hữu ác báo theo luật nhân quả tự nhiên.Hỏi:– Một số tôn giáo tin vào thuyết định mệnh, cho rằng mọi sự đều đã được an bài. Nhờ vậy họ dễ dàng nhẫn nại hơn. Điều đó có tốt không?Đáp:– Thật sự nhẫn nại thì không do áp lực. Niềm tin ở điều gì chưa biết rõ chính là sự sợ hãi áp lực từ bên ngoài. Nhẫn nại không có từ sự phục tùng hay do một giả định mà vì thấy rõ vấn đề và vì sự cần thiết của chính lòng nhẫn nại. Theo Phật giáo, nhẫn nại cũng là một hình thức chịu trách nhiệm về hành vi của chính mình đã làm trong quá khứ, đồng thời qua hậu quả đó thấy rõ sai lầm để tự điều chỉnh hành vi của mình. Ví dụ, một học sinh có điểm toán thấp, phát hiện ra do mình ham chơi và thiếu chú ý. Bởi vậy,bây giờ em học hành siêng năng và chú ý vào môn toán hơn để tự điều chỉnh sai lầm của mình và tất nhiên sẽ cải thiện được điểm toán của em về sau. Đó hoàn toàn là do nhận thức đúng của em, không phải do định mệnh nào từ bên ngoài.Hỏi:– Có mấy người láng giềng luôn ngấm ngầm hãm hại gia đình tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Như vậy, tôi nên cố gắng nhẫn chịu hay nên dời nhà đến nơi an toàn để dễ dàng hành thiền hơn? Nếu chấp nhận ở lại không chịu khai thông trở ngại làm sao tôi có thể đạt được giải thoát?Đáp:– Trước khi trả lời câu hỏi, tôi xin kể vắn tắt câu chuyện Đức Phật bị sỉ nhục khi đi vào thành Kosambi khất thực. Để trả mối thù tự ái bị tổn thương trước đây, bà thứ phi Migandiyà xứ Kosambi đã xúi giục dân chúng mắng chửi, nhục mạ Đức Phật một cách thậm tệ. Tôn giả Ananda thấy vậy liền xin thỉnh Đức Phật đi qua thành khác khất thực. Đức Phật hỏi nếu qua chỗ khác cũng bị mắng chửi nữa thì sao? Bạch Thế Tôn, thì đi chỗ khác nữa. Phật nói, nếu đi đến đâu cũng bị mắng chửi, thì chúng ta cứ đi, đi mãi, hay sao? Này Ananda, hãy để cho phiền não tự diệt nơi đâu chúng khởi sinh. Quả nhiên, bảy ngày sau dân chúng thành Kosambi không còn nhục mạ Đức Phật nữa.Đừng tưởng rằng bạn càng tu lên cao thì càng được an toàn hơn. Ngược lại, nếu bạn muốn được tốt hơn thì phải đối đầu với nhiều thử thách hơn. Ngay cả Đức Phật, sau khi giác ngộ vẫn còn chịu tám nạn lớn trong đó có sự mưu sát của Devadatta. Cũng vậy, Đức Chúa bị Juda phản bội và phải chịu cực hình đóng đinh trên thập tự giá. Thánh Gandhi bị thảm sát mặc dù chủ trương bất bạo động.Nếu chướng ngại là quả của nghiệp thì không có cách nào tránh né được. Như Đức Phật dạy trong kệ Pháp Cú 127: “Không phải trên hư không, không phải giữa biển cả, không phải vào hang sâu, không nơi nào trên đời có thể tìm thấy được chỗ tránh quả ác nghiệp”. Vì vậy, bậc thiện tri thức sợ gieo nhân chứ không sợ gặt quả. Nhiều người làm ác hay làm lành mà chẳng thấy báo ứng đâu cả nên không tin nhân quả nghiệp báo, nhưng đó là vì chưa đến lúc trổ quả mà thôi.Thực ra, nghiệp quả có ý nghĩa giáo dục rất cao:Giúp chúng ta biết chịu trách nhiệm về hành vi đạo đức của mình.Chỉ cho chúng ta thấy ra nguyên nhân đã tạo ra trong quá khứThấy nhân thấy quả chính là thấy bản chất vô thường, khổ và vô ngã của vạn pháp.Rèn luyện cho chúng ta những đức tính cao quý như nhẫn nại, cảm thông, thương yêu, tha thứ v.v..Người sẵn sàng đón nhận nghiệp quả mà vẫn định tỉnh sáng suốt, vẫn vượt khỏi tham ưu, chắc hẳn là người đã thong dong tự tại.Vậy tại sao bạn không nhân sự quấy rầy của những người hàng xóm để trưởng dưỡng đạo tâm như nhẫn nại, thương yêu, cảm thông và trí tuệ? Thật ra khi trong tâm còn phiền não thì dù đi tới chân trời góc biển nào khổ vẫn bám theo. Chúng ta luôn muốn đổi mới nhưng thực ra chỉ đổi cái khổ này qua cái khổ khác. Rồi chúng ta không ngừng chọn lựa, nhưng khi đã chọn bề mặt thì chúng ta cũng phải lấy luôn bề trái.Hỏi:– Mặc dù tôi cũng tin như vậy, nhưng thật khó mà nhẫn nhục được với hạng người vừa hung ác vừa xảo quyệt. Họ vừa ăn cướp vừa la làng, hại người này rồi đổ tội cho người khác. Khổ nỗi họ khéo nịnh bợ cấp trên nên luôn được che chắn, ô dù. Cho nên hạng người này cần được triệt hạ đi vì sự an lạc của mọi người, sao lại phải cam tâm chịu nhịn với chúng?Đáp:– Tôi hoàn toàn thông cảm với bạn, và hầu như phần lớn chúng ta đều muốn như vậy. Nhưng trên thực tế triệt hạ người ác đâu có dễ, phải không? Ai mà biết chúng ta triệt hạ họ hay họ triệt hạ chúng ta trước rồi! Dù sao, bình tĩnh chịu đựng sẽ tốt hơn, vì cuối cùng nhẫn nại vẫn là thượng sách. Biết đâu bạn càng cố thanh trừng gắt gao, kẻ xấu càng trở nên ma mãnh hơn trong khi nếu bạn trầm tĩnh nhẫn nại thì mọi việc sẽ được giải quyết sớm sủa hơn nhiều.Lúc đầu phần lớn chúng ta đều cảm thấy khó chịu khi quan hệ với người xấu, nhưng sau một thời gian ứng phó với họ, xem ra chúng ta trưởng thành hơn, bản lãnh hơn, khôn ngoan hơn và tiến bộ hơn rất nhiều. Phải chăng đó là những thủ thách mà mọi người phải trải qua trên đường chuyển hóa? Không chừng một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng chính hạng người này đã vô tình giúp bạn tự khám phá, tự điều chính để hoàn thiện chính mình. Không có những thử thách đó làm sao bạn có thể biết mình và biết người một cách rõ ràng cụ thể? Nhận ra điều này, hẳn bạn sẽ cảm ơn những kẻ khó chịu này.Người làm ác cũng có nỗi khổ riêng của họ: những toan tính bạc đầu, những lo âu sợ hãi, những ray rứt khôn nguôi trong lòng; lại còn bị căm thù, phỉ nhổ, nguyền rủa, khinh khi v.v..từ bên ngoài. Vậy bạn đừng phản ứng khinh suất. Hãy để họ học ra bài học của chính họ từ quả đắng tự nhiên của hành động ác, một cách công minh xác đáng. Dù sao, họ cũng đáng thương, cần được cảm thông hơn là ghét bỏ, hãy cầu nguyện cho họ sớm học ra bài học của mình để biết hồi đầu hướng thiện. Cái chính là bạn phải tự khám phá xem chính mình có xấu xa đê tiện không trước khi quan tâm sửa trị những điều thị phi của người khác.Hỏi:– Sống thì phải có ước mong, hy vọng một tương lai tươi sáng hơn, chẳng lẽ chỉ nhẫn nại với hiện tại là đủ sao? Sự việc là vợ chồng tôi đang nỗ lực kiếm sống, nhưng chưa đủ tiền để mua nhà nên phải ở nhà trọ. Vậy chúng tôi có quyền hy vọng và phấn đấu để có được một ngôi nhà, hay cứ cam tâm nhẫn chịu tình hình hiện tại?Đáp:– Tôi cũng chúc bạn có thể sớm sở hữu một ngôi nhà như ý. Nhưng muốn đạt được mục đích như vậy, trước tiên bạn phải biết bình tĩnh đợi chờ. Bình tĩnh đợi chờ là cốt cách của lòng nhẫn nại. Bạn có quyền hy vọng và phấn đấu cho tương lai của mình. Không ai bắt bạn phải bằng lòng với hiện tại, nhưng trước hết phải có lòng nhẫn nại, nếu bạn nóng vội thì thất bại là cái chắc.Khi bạn đang trong tình trạng không vừa ý thì càng mong một tương lai tốt đẹp hơn bạn càng bị đè nặng bởi áp lực thời gian, và cảm thấy hiện trạng của mình tồi tệ hơn. Và cứ thế, bạn kéo dài sự bất an căng thẳng làm phá hỏng không khí đầm ấm của gia đình bạn: thậm chí có thể làm cho nó đổ vỡ trước khi bạn nhìn thấy giấc mơ của mình có trở thành hiện thực hay không. Nếu nhẫn nại, bạn sẽ không còn tạo ra áp lực thời gian và có thể dễ dàng đối mặt với thực trạng của mình. Hơn nữa, bạn sẽ có đủ trầm tĩnh sáng suốt để biết cần làm gì tốt nhất cho căn hộ tương lai mà bạn hằng mong đợi... Eckhart Lê

Sống nhẹ (theo nghĩa đen)...Thời gian vừa rồi, mình sống mỗi nơi một chút, mỗi nhà một chút, cả về nhà, về quê, thì quan sát thấy phần lớn mọi nhà đều bị nhiều đồ, thừa thãi rất nhiều. Có nhà 4,5 tầng thì hẳn một, hai tầng dùng để để đồ. Có nhà 6,7 phòng thì đến 3,4 phòng để đồ, phòng ngủ của con, phòng ngủ cho khách...v.v... đều từ từ rồi trở thành nơi để đồ hết.Thường khi nào di chuyển đến một chỗ mới, hai đứa mình cũng thiếu đủ điều, nhưng hai đứa giảm thiểu mua sắm, thường thì sẽ hỏi xin xung quanh, hàng xóm, trên phố hay xin trên các nhóm trên mạng. Một phần là để tiết kiệm kinh phí, một phần là để có cơ hội được dùng những món đồ mà mọi người không dùng đến nữa, một phần giúp cho môi trường. Một phần nữa đó là, khi hai đứa đi khỏi chỗ nào đó, hay trong nhà, trong tủ dư ra cái gì, thì sẽ tìm người để trao lại, để cho những món đồ ấy được yêu thương, tiếp tục vòng đời và ý nghĩa của chúng mà ít dính mắc về việc sở hữu chúng.Mình từng nói về chuyện dòng chảy của sự thịnh vượng bao gồm cả việc cho và nhận, ta học cách cho đi trong tỉnh thức, và cũng học nhận trong tỉnh thức, biết mở ra, sẵn sàng để những món quà được đến. Có bạn đọc vậy lại bảo: "Của cho là của nợ - Nhận thì chỉ thêm nghiệp về mình!" - Thật ra là không phải. Nếu ta còn thấy quá rõ cái đối tượng đang nhận và cho, còn có một cái tôi đang nhận, đang cho ở đó, thì nó hãy chưa phải là sự cho - nhận trong tỉnh thức.Hãy đơn giản biết chúng ta không sở hữu điều gì, bất kể cái gì đến với ta ta cũng không sở hữu nó, nó chỉ thuận duyên mà đến, thuận duyên mà đi, như vậy cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, ta sẽ cho đi dễ dàng hơn, cũng như dám lên tiếng xin ai đó cái gì dễ hơn rất nhiều.Hồi mình ở xứ Wales, trong một hoá đơn nước, thường thấy phí của nước thải hàng tháng bao giờ cũng cao hơn phí của nước sạch mà ta dùng, từ đó mà thấy được, nếu mà ta có đồ nào không dùng tới, nếu có thể tìm được một người tiếp theo trân quý món đồ đó thì đáng quý biết bao nhiêu.Việc giải phóng những món đồ không những giúp ta sống nhẹ nhàng hơn, thích di chuyển đến đâu thì đến, cũng giúp ta tiết kiệm được vô số không gian trong nhà, không còn tiêu tốn thời gian và năng lượng trong việc chọn lựa.Hiện tại có rất nhiều nhóm cho và nhận miễn phí trên Facebook, như là các nhóm Freecycle ở mỗi thành phố, chúng ta có thể đăng bài lên đó hoặc hỏi thăm mọi người trong vòng bạn bè của bạn nếu ta đang cần hay muốn cho tặng cái gì.Trước khi muốn mua món đồ, hãy thử hỏi bản thân có thật sự cần nó không? Liệu có món đồ nào mà ta sẵn có có thể thay thế món đồ đó không? Hãy thử tách mình ra khỏi những người, những cộng đồng, môi trường đang hối thúc ta mua một món đồ mới trong thời gian tầm 3,4 tuần, nhận diện rằng đôi khi nó chỉ là sự tương ứng về mặt năng lượng, tách ra rồi, mong muốn mua đồ sẽ nguội bớt. Hãy luôn ghi nhớ rằng, bản chất của lòng tham là một hố đen không bao giờ bị lấp đầy. Nếu ta có món đồ đó và khi ta không dùng nữa, ta có sẵn sàng trao tặng lại ai đó không?Với lối sống như vậy, tụi mình đã học được cách bớt chất chứa, và với chỉ một cái ba lô và một cái túi trên vai, đã đi lòng vòng từ Việt Nam sang Malay, đến Thái Lan, lên rừng xuống biển, đi từ nơi nóng bức cho đến nơi có gió mùa đông bắc, và sống sâu sắc hơn cho từng người, từng chúng sanh biểu hiện.Thật ra, việc tu tập, việc làm thiện, làm cái gì đó đẹp hơn cho cuộc sống, việc hạnh phúc hơn mỗi ngày chỉ đến từ những việc nho nhỏ như thế thôi, chứ không phải việc đầu năm đi bao nhiêu chùa, lạy bao nhiêu cái, xin bao nhiêu vị đâu.___________ Tác giả: Lê Thị Hòa BìnhNHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: Việt Nam zalo 0908636266, Viber 6393174930Canada: 6393174930Email: trilieutamly2018@gmail.com💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính🌻🌻Thời gian cho cuộc tư, vấn trị liệu khoảng 30 phút.🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn