Thế thân – Chương 6

“Cô còn yếu, cần gì tôi làm cho, không ngã ra đấy mất công có người nói tôi là chồng tệ bạc”

“Tôi làm được”

Uyên Linh vừa đứng dậy thì bị chσáпg váng suýt ngã. May mà Đức Tuấn đứng gần đỡ kịp.

“Cô còn cứng đầu”
Uyên Linh liếc nhìn Đức Tuấn vừa có chút biết ơn lại vừa chút hờn giận. Rõ ràng rất lo cho cô những giọng điệu cứ ngang ngang như người ra lệnh.
Uyên Linh nặng nhọc ʇ⚡︎ựa lưng vào gối. Gương mặt trắng bệch vì mất ɱ.á.-ύ nhiều, cô cũng không muốn nói chuyện với Đức Tuấn nữa, kiểu gì anh ta cũng lại chọc cho cô tức thêm mà thôi.
“Cô nghỉ đi! Tôi kêu chị Hoa chuẩn bị bữa sáng. Nhớ ăn uống cho đầy đủ không ông nội lại la tôi”
Đức Tuấn ra ngoài, khép nhẹ cửa phòng.
Chị Hoa đang nấu canh tẩm bổ cho Uyên Linh dưới bếp.
“Đây là loại tђยốς bổ rất tốt cho người mới ốm dậy. Tôi nhờ bạn mua từ Mỹ về. Chị nhớ mỗi lần nấu canh cho một thìa cà phê này vào”

Đức Tuấn đưa cho chị Hoa một túi đủ loại tђยốς rồi tỉ mỉ dặn dò tác dụng, cách dùng từng loại. Chưa bao giờ thấy anh ta có vẻ cẩn thận và chịu khó đọc kỹ từng loại tђยốς như vậy.
“Được rồi, tôi đi làm. Nhớ trông chừng cô ấy. Đừng để cô ấy ở một mình. Nguy hiểm”
” À, nếu chị không nhớ thì có thể xem tгêภ hộp tђยốς. Chữ tiếng Anh nên chắc là chị không hiểu, tôi đã ghi bằng chữ tiếng Việt rồi”. Đức Tuấn nói với lại khi vừa định quay đi.
Chị Hoa chú ý ghi nhớ kỹ từng lời dặn dò của Đức Tuấn. Song dường như quá nhiều thứ cần phải nhớ sợ lẫn lộn nên chị lại lấy giấy ra đọc một lần nữa. “Cậu ta đúng là giỏi thật, đọc qua một lần đã nhớ từng này loại tђยốς”. Chị lẩm bẩm.

***
“Cô ăn gì chưa? Ông nội gọi về nhà lớn”
Đức Tuấn Đứng trước gương xoay xoay chiếc cà vạt rồi cởi ra, vờ như không để ý đến Uyên Linh.
“Sao ông biết chuyện này?”
“Chuyện lớn thế, cô nghĩ ông lại không biết?”
“Đến nhà ông lại khiến ông lo”
Uyên Linh chần chừ.
“Không bàn nữa. Ông đã cho lái xe đến trước cửa rồi. Tôi kêu chị Hoa chuẩn bị ít đồ đạc cho cô”
Uyên Linh không nói nữa. Dù sao cũng là ý của ông nội. Có muốn không đồng ý cũng không được. Cô nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe của ông Nhân đã đang đứng ở dưới đó.

***
“Con xin lỗi đã làm ông lo lắng”
Uyên Linh cúi đầu, sắc mặt vẫn chưa được tốt lắm.
“Đâu phải lỗi tại con. Tại thằng ôn ᴅịcҺ này chứ gì?”
Ông Nhân ân cần đỡ lấy tay Uyên Linh rồi liếc nhìn Đức Tuấn ra điều trách móc.

“Thôi được rồi, Đức Tuấn đưa Uyên Linh lên phòng nghỉ ngơi chút cho lại sức”
Ông kêu bà Mai lại dặn dò nấu mấy món mà Uyên Linh thích ăn nhất cho cô.
Bà Cẩm thu cùng Đức Thành cũng vừa về đến nhà. Cả hai người họ đều không biết Uyên Linh và Đức Tuấn đến đây. Nghe nói Uyên Linh bị thương Đức Thành có chút lo lắng. Muốn lên phòng coi tình hình sao nhưng lại thấy không tiện liền hỏi Đức Tuấn.
“Chị dâu chắc không sao chứ?”
“Không sao, chỉ bị mất nhiều ɱ.á.-ύ nên người yếu đi chút xíu. Nghỉ ngơi sẽ khỏe lại”
Đức Thành thở nhẹ, lòng vẫn còn bồn chồn. Bà Cẩm Thu quan sát thái độ của Đức Tuấn và ông Nhân rồi lại nhìn bà Mai trong bếp, trong lòng nảy lên ý tưởng mờ ám.

***
“Uyên Linh con uống nước cam ép đi. Là chính tay dì làm đó”
Uyên Linh hơi ngỡ ngàng trước hành động và cử chỉ ân cần bất thường của bà Cẩm Thu. Cô hơi ngần ngại, chưa bao giờ bà có thái độ này đối với cô. Nếu không nói ngoáy vài câu khi không có mặt ông Nhân thì cũng hằn học nhìn cô với ánh mắt sắc lẹm trong bàn ăn. Có lẽ giờ thấy cô Ьệпh nên cảm thương?
“Cô Linh, cô đang uống tђยốς nên không được uống nước cam, sẽ mất tác dụng của tђยốς”.
Bà Mai xuất hiện ở cửa phòng đúng lúc ngăn Uyên Linh đang định đưa cốc nước cam lên miệng uống.
“Bà nhà quê này! Nước cam mà làm mất tác dụng tђยốς cái gì”
“Vậy bà chủ không biết rồi. Trước đây tôi từng chăm sóc ông chủ, bà chủ lớn khi bị Ьệпh mà phải uống tђยốς bác sĩ đều không cho uống nước cam”.

Bà Cẩm Thu không nói được nữa, nhìn bà Mai vẻ rất tức giận rồi giằng cốc nước Uyên Linh đang cầm lại làm nước đổ tung tóe ra cả tấm nệm. Bà ta đứng phắt dậy rồi cầm luôn chiếc khay còn sót nửa cốc nước cam đi ra khỏi phòng, chẳng nói chẳng rằng.
“Từ nay, bà chủ đưa cho cô uống cái gì thì không được uống nha cô Linh”
“Có chuyện gì sao?”

“Không phải ai cũng đối xử tốt với cô đâu”
Uyên Linh ngầm hiểu ra chuyện gì đó, lẳng lặng gật đầu. Cô cũng không muốn bà Mai gặp rắc rối vì mình.
Đức Thành đi lên tầng đứng trước cửa phòng Uyên Linh ngập ngừng định gõ cửa thì dừng lại. Anh ta đi đi lại lại ba bốn lần rồi buông tay đi xuống. Trong lòng muốn vào hỏi thăm Uyên Linh nhưng lại không dám. Hồi học cấp 3, anh cũng có biết Uyên Linh. Hai người cùng khóa, cũng không thân nhưng có gặp gỡ giao lưu vài lần trong hoạt động ngoại khóa. Hình ảnh cô gáι hoạt bát, thông minh nhưng có đôi mắt to trầm buồn đã cuốn hút anh ta. Ngặt nỗi là có tiếng cá biệt, không coi ai ra gì nhưng khi đứng trước Uyên Linh, anh ta rất bối rối. Những chàng trai càng tỏ vẻ mình mạnh mẽ, cỏ vẻ ngoài bất cần càng trở nên nhút nhát trước những cô gáι mà họ thích. Họ sẽ trở lên lạnh lùng, xa cách nếu cô gáι đó không chủ động lại gần. Cho đến giờ, khi Uyên Linh đã trở thành chị dâu, Đức Thành vẫn còn nguyên cảm giác này mỗi lần đối diện với Uyên Linh.

Đức Thành qua phòng mẹ mình. Anh không gõ cửa mà ʇ⚡︎ự nhiên đẩy vào. Đây là thói của anh nhưng lần này bà Cẩm Thu lại khóa trái cửa.
“Ai đấy”
“Là con”

Bà Cẩm Thu đứng dậy mở cửa phòng, tгêภ tay còn cầm một gói tђยốς vừa cắt miệng túi dở dang.
“Hôm nay con không ra ngoài à?”
“Hôm nay con muốn ở nhà”
“Mẹ uống tђยốς gì thế? Mẹ Ьệпh à?”
“Không phải việc của con. Muốn ngồi đây thì ngồi không thì ra ngoài nhớ đóng cửa phòng. Mẹ lên phòng Uyên Linh có chút việc”
Bà Cẩm Thu hôm nay có vẻ bận bịu không tiện tiếp chuyện với con trai. Lại còn nóng lòng muốn lên phòng Uyên Linh. Điều này khiến Đức Thành vô cùng ngạc nhiên.
“Mẹ mình sao thế nhỉ? Trời sập à? Hay uống lộn tђยốς? Nay lại quan tâm đến chị dâu?”
Đức Thành lẩm bẩm không tin vào mắt và tai của mình, “có điều gì đó bất thường rồi”. Đức Thành lấy cái vỏ tђยốς bà Cẩm Thu bỏ lại tгêภ bàn rồi ra tiệm tђยốς Tây hỏi thử.
“Thuốc này không được bán ra thị trường đâu. Ở tiệm tôi cũng không có. Nó là một loại tђยốς khiến cho buồng trứng của phụ nữ bị teo lại, mất khả năng sinh con”
Đức Thành quá sốc, nắm chặt tay vội vàng chạy về nhà, lập ʇ⚡︎ực lao lên phòng bà Cẩm Thu.
Bà Cẩm Thu đang nằm đọc sách.
“Mẹ! Sao mẹ lại cho Uyên Linh uống tђยốς này?”
“Ý con là sao?”

“Mẹ còn hỏi ư? Thuốc hồi nãy mẹ nói đưa cho Uyên Linh?”
“Thì sao?”
“Mẹ! Mẹ dừng lại đi! Không được làm thế”
“Sao mẹ phải dừng? Đây là cơ hội để khiến cho cô ta mãi mãi không có thai. Còn Đức Tuấn, mẹ sẽ tính tiếp để tuyệt đường con cái của nó. Có như vậy, con mới thuận lợi lên tiếp quản công ty”
“Sao mẹ lại ᵭộc ác vậy chứ?”
“Độc ác? Thằng con trời ᵭάпҺ này! Mày dám nói với mẹ mày như thế à? Mẹ ᵭộc ác là do ai? Là do mày đấy”
“Con không cần? Là lòng tham, là sự ích kỷ của mẹ”
“Mày nghĩ vì lí do gì tao phải ở lại trong cái nhà này mà không tái giá? Mày nghĩ mẹ mày muốn cô đơn trong suốt quãng đời còn lại sao? Là vì muốn giành lại công bằng cho mày”
“Con nói rồi, con không cần cái công bằng mà phải hãm hại cả anh em của mình?”
“Anh em? Mày coi thằng Đức Tuấn nó có coi mày là anh em không? Trong nhà này mày chỉ là một đứa cháu bất tài vô dụng. Bao nhiều ưu ái, ông nội mày dành hết cho đứa cháu đích tôn của ông ta. Gia tài, địa vị trong công ty. Mày được cái gì? Đã bất tài lại còn bất hiếu. Thua thằng Đức Tuấn đủ mọi mặt. Nếu không có tao trong cái nhà này, chắc mày cũng lang bạt ngoài đường không ai thèm ngó”
Những lời nói của bà Cẩm Thu khiến Đức Thành cảm thấy bị tổn thương trầm trọng. “Như vậy mà là thương con sao”, anh đứng dậy lùi lại mấy bước. Tình thương của bà Cẩm Thu đối với anh quả là khắc nghiệt. Càng muốn giành lại địa vị cho Đức Thành bà càng tàn ᵭộc không trừ bất cứ thủ đoạn nào. Sự ích kỷ của một người mẹ thương con hay chính sự ích kỷ của bản thân muốn chiếm đoạt mọi thứ trong tay người khác. Đức Thành cũng không dám chắc, mẹ anh là vì anh hay là vì lòng tham của chính bà.

***
“Chị dâu, ăn thêm món này đi! Nghe nói món này rất bổ cho người mới ốm dậy”
“Món này nữa, chị dâu”
Đức Thành liên tục gắp thức ăn vào bát của Uyên Linh khiến ai cũng ngỡ ngàng. Bà Cẩm Thu liếc nhìn anh ta liên tục nhưng anh ta cũng vờ như không để ý. Uyên Linh ngại ngùng nhìn về hướng Đức Tuấn rồi rụt rè “Tôi sao ăn hết được nhiều như vậy”
“Không được, chị phải ăn nhiều vào mới nhanh khỏe được. À tí nữa tôi đưa chị mấy gói tђยốς quý của người dân tộc. Uống vào là khỏe ngay à”.
Đức Thành cứ vô tư thể hiện cả hành động và lời nói một cách thân thiện với Uyên Linh như vậy, dường như không thèm để ý đến ánh mắt kì dị của mọi người đang nhìn mình.
“Mấy thứ tђยốς vớ vẩn, không rõ nguồn gốc thế này mà em cũng tin được sao?”
“Anh đừng có coi thường người dân tộc. Họ có những bí quyết về sức khỏe mà ngay cả những loại tђยốς đắt tiền nhất thế giới cũng không bằng được”
“Không bàn nữa. Không uống là không uống”
Nãy giờ chứng kiến hành động quan tâm quá mức của Đức Thành với Uyên Linh khiến Đức Tuấn nóng mắt không chịu được. Đức Tuấn cũng không phải là không biết tình cảm của Đức Thành dành cho Uyên Linh. Nhưng thể hiện như thế này là quá trắng trợn rồi.
***
“Chị Uyên Linh, là tôi”
Đức Tuấn gõ cửa phòng Uyên Linh.
“Ừ, cậu vào đi?”
“Chị đỡ chưa? Tôi sợ chị buồn nên đến nói chuyện với chị cho khuây khỏa”
“Tôi đỡ rồi, cũng không sao mà? Không cần phiền vậy đâu”
Uyên Linh hơi ngại. Dù sao Đức Tuấn cũng là em chồng cô, ở trong phòng một nam một nữ thế này không hay chút nào.
“Sao cậu lại ở đây?”

Đức Tuấn ʇ⚡︎ự đẩy cửa phòng đi vào vẻ mặt hơi khó chịu.
“Em đến thăm chị dâu không được sao?”
“Cậu rảnh vậy sao không đi chơi đi?”
“Em muốn ở nhà, chuyện này mà anh cũng muốn quản à?”
“Tôi làm gì có quyền quản cậu”
” Chỉ là quan tâm cho chị dâu chút thôi, anh lo lắng cái gì chứ?”
Câu nói của Đức Thành khiến Đức Tuấn chột dạ. Thoáng chút bối rối, anh ta đã lấy lại giọng điệu lạnh lùng như ngày thường.
“Ai biểu tôi lo lắng. Chỉ là thấy cậu hơi lạ”

Đức Thành cười cười giọng càng giễu cợt

“Chị dâu Ьệпh vậy mà nét mặt vẫn đẹp nha, đúng là người xinh thì ốm cũng xinh”

“Thôi đi! Cậu về phòng mình đi để cô ấy còn nghỉ ngơi”

Giọng điệu của Đức Thành làm Uyên Linh hơi đỏ mặt. Đức Thành đứng dậy nhưng vẫn không quên nhìn về phía Uyên Linh với ánh mắt đầy lưu luyến. Điều này càng khiến cho Đức Tuấn vừa bức bối vừa cảm thấy bất an.
___________
   Tác giả:        Lê Thị Hòa Bình

NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa Bình
💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 
💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới
💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần
🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính

🌻🌻 gửi yêu cầu tư vấn qua email
🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ ( các ngoại tệ khác tương đương qui đổi)
❤❤❤

💥💥Thông Tin tài khoản:
  Lê Thị Hòa Bình
- 8840042746 BIDV 
- 4519015719391231 RBC (canada)
-  khách tại các nước có thể chuyển tiền thông qua kênh chuyển tiền ( tham khảo kênh: Remitly)


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thay vì oán trách, đổ lỗi cho hoàn cảnh mỗi khi gặp thất bại, bạn hãy nghiêm túc suy nghĩ rằng, thất bại cũng là một bước chuẩn bị quan trọng cho những thành công sau này, nỗ lực khắc phục thiếu sót, phát huy sở trường thế mạnh, điều đó quan trọng và cần thiết hơn.Oán trách và tìm cách rũ bỏ trách nhiệm của bản thân sẽ chỉ khiến mỗi bước chân tiến tới thành công của bạn nặng nề hơn, chậm chạp hơn mà thôi.Buông bỏ oán trách, bình tâm tiếp nhận thất bại, đó chính là tâm thái của một người có đầu óc. Oán trách không thể thay đổi được tình hình, chỉ có nỗ lực vươn lên mới đem lại hy vọng.Đã là vàng thật, chỉ cần bạn không cố tình vùi lấp bản thân, chỉ cần nghĩ đến việc tỏa sáng, rồi sẽ có ngày bạn tỏa sáng.Đừng sống một cuộc sống lúc nào cũng chỉ có phiền muộn, cũng đừng cho rằng cuộc sống phụ bạc bạn, thực ra, bạn cũng được trao tặng nhiều tương đương những người khác, muốn có thêm nữa, bạn chỉ còn cách tự mình cố gắng để có được mà thôi.Suy cho cùng trên đời này tất cả đều có cái giá của nó, bạn muốn đạt được một điều gì đó thì cần phải đánh đổi cả một quá trình. Đừng bao giờ nói với tôi rằng bạn đã cố gắng khi tôi chưa thấy bạn đứng trên đỉnh của thành công. _________ Tác giả: Eckhart Lê NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: zalo 0908636266, phone(viber) 6393174930Email: belindale2018@gmail.com 💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần💥💥Thời gian cho cuộc tư vấn trị liệu khoảng 30 phút.💥💥 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn

Lợi ích của bình thản chịu đựng...Không ai thích khó khăn, gian khổ đơn giản chỉ vì những điều này rất khó chịu. Nhưng như chúng ta đã biết, không phải tất cả những gì khó chịu đều vô ích hay có hại. Thực ra, phần lớn khổ đau giúp chúng ta thăng hoa rất nhiều phương diện nếu chúng ta biết kiên nhẫn lắng nghe, học hỏi và chiêm nghiệm kỹ càng. Muốn biết vàng ròng phải cần thử lửa, và như vậy muốn vượt qua những thử thách gian khổ để hoàn thành bài học giác ngộ của mình thì trước hết bạn phải có lòng nhẫn nại.Khi bạn đã có đủ nhẫn nại để vượt qua những trắc nghiệm gian khó thì đồng thời dù không mong đợi bạn vẫn gặt hái được những thành quả xứng đáng bất ngờ.– Luôn trầm tĩnh sáng suốt: Nhẫn nại và trầm tĩnh luôn đi đôi với nhau, nhờ đó chúng ta có đủ sáng suốt để nhận ra sự thật. Ngược lại “giận mất khôn” luôn là nhược điểm của người thiếu nhẫn nại.– Sống nhu hòa khả ái: Người nhẫn nại sống nhu hòa hơn cương mãnh, nên họ dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh mà vẫn không đánh mất mình. Nói theo Lão Tử thì “Nhu thắng cương, nhược thắng cường” nên họ được nhiều người kính yêu hơn là thù oán.– Tránh bệnh tật, tai họa: Người nhẫn nại sẽ dễ dàng tự chủ trong nói năng, hành động và suy nghĩ nên tránh được những tai họa gây ra do nóng nảy bộp chộp. Tránh được những bệnh tật bắt nguồn từ tình trạng căng thẳng, bức xúc.– Tâm thanh thản thoải mái: Người thiếu nhẫn nại thường tự thiêu đốt mình bằng ngọn lửa sân hận, lo âu và sợ hãi. Trong khi người giàu đức nhẫn nại luôn có cảm giác thư thái, an bình thoải mái.– Phát triển từ bi hỷ xả: Sau khi vượt qua được sự nóng giận trước những đối tượng không vừa lòng, tâm người nhẫn nại trở nên dịu dàng mát mẻ, đó là biểu hiện của lòng từ ái. Đã làm chủ được tâm sân thì lòng ganh tỵ cũng được loại trừ, vì vậy tâm thường hoan hỷ. Đồng thời, là người từng trải nghiệm khổ đau, họ dễ dàng cảm thông và chia sẻ với những nỗi khổ đau của kẻ khác, đó là lòng bi mẫn. Và họ cũng là người ít cố chấp, câu nệ nên tâm dễ dàng buông xả, quân bình.Hỏi:– Đối với những kẻ xấu ác, có hại cho nhiều người, nếu chúng ta chỉ biết nhẫn nại thì làm sao trấn áp hoặc ngăn chận chúng khỏi gây ra hành vi phạm tội?Đáp:– Ở đây chúng ta đang nói về đức tính nhẫn nại, chứ chưa nói đến biện pháp giải quyết. Biện pháp thì có rất nhiều như: thương yêu, giáo dục, cải tạo, ngăn ngừa, trừng phạt v.v..và thậm chí khai trừ, loại bỏ,tùy theo từng đối tượng, từng hoàn cảnh. Nhưng để thực hiện những biện pháp này một cách chính xác, có hiệu quả, đúng đối tượng, đúng hoàn cảnh thì trước hết phải có lòng nhẫn nại. Càng thiếu nhẫn nại, xác suất sai lầm trong xét xử càng cao. Và coi chừng xét xử sai cũng chính là xấu ác thì làm sao cải thiện được những người xấu ác?Hỏi:– Tôi có kinh nghiệm là càng nhẫn nhịn càng dễ dàng cho kẻ xấu thực hiện mưu đồ đen tối. Dường như sự nhẫn nhịn luôn bị kẻ xấu lợi dụng, vậy có nên nhẫn nhịn mãi không?Đáp:– Thế thì xem ra bạn chưa đủ nhẫn nại hoặc còn có điều gì sai lầm trong đó, bởi vì mặc dù bạn nói đã nhẫn nại nhưng rõ ràng là bạn vừa mới tỏ ra còn ít nhiều ấm ức bất mãn, phải không? Nhẫn nhịn không có nghĩa là nuốt hận chịu thua để cầu an hoặc để phục hận về sau. Người có thể nhẫn nhịn thường rất trầm tĩnh và tự tin, vì vậy người ấy có đủ sáng suốt để tránh được những cách xử sự nóng nảy hấp tấp, và biết sống sao cho hài hòa với mọi người, dù xấu hay tốt, một cách hợp tình hợp lý, không độc tài cũng không xu nịnh. Nhẫn nại là mảnh đất vững chắc thích hợp để nảy nở tình thương yêu, thông cảm và sự hiểu biết đúng đắn, nhờ đó bạn có thể cảm hóa người xấu hơn là cạnh tranh với họ.Chúng ta cần phải thận trọng trong việc đánh giá người xấu kẻ tốt. Chẳng hạn như người đối nghịch với mình chưa hẳn là xấu, kẻ ủng hộ mình chưa hẳn là tốt. Xấu hay tốt tùy thuộc vào bản chất đạo đứccủa mỗi người. Nói chung, kẻ xấu thường hành động, nói năng, suy nghĩ hại mình, hại người. Ngược lại, người tốt không những không làm hại ai mà còn đem lại lợi ích cho mọi người. Thực ra, người xấu thật bất hạnh, nên được thương yêu tha thứ, vì dù thế nào đi nữa, họ sẽ phải chịu nhiều khổ đau khi phải trả cái giá cho tâm địa xấu xa tội lỗi của mình. Dù khi nhẫn nại, nếu bạn có thể nghiêm khắc để họ khỏi quấy phá, nhưng bạn phải chắc rằng đó không phải là phản ứng phát xuất từ giận dữ, thù ghét, mà bạn chỉ muốn giúp họ trở nên tốt hơn hoặc ngăn chận sự thiệt hại cho nhiều người khác mà thôi. Bạn không nên trừng trị kẻ ác một cách chủ quan theo kiểu “thay Trời hành đạo” mà cứ để ác hữu ác báo theo luật nhân quả tự nhiên.Hỏi:– Một số tôn giáo tin vào thuyết định mệnh, cho rằng mọi sự đều đã được an bài. Nhờ vậy họ dễ dàng nhẫn nại hơn. Điều đó có tốt không?Đáp:– Thật sự nhẫn nại thì không do áp lực. Niềm tin ở điều gì chưa biết rõ chính là sự sợ hãi áp lực từ bên ngoài. Nhẫn nại không có từ sự phục tùng hay do một giả định mà vì thấy rõ vấn đề và vì sự cần thiết của chính lòng nhẫn nại. Theo Phật giáo, nhẫn nại cũng là một hình thức chịu trách nhiệm về hành vi của chính mình đã làm trong quá khứ, đồng thời qua hậu quả đó thấy rõ sai lầm để tự điều chỉnh hành vi của mình. Ví dụ, một học sinh có điểm toán thấp, phát hiện ra do mình ham chơi và thiếu chú ý. Bởi vậy,bây giờ em học hành siêng năng và chú ý vào môn toán hơn để tự điều chỉnh sai lầm của mình và tất nhiên sẽ cải thiện được điểm toán của em về sau. Đó hoàn toàn là do nhận thức đúng của em, không phải do định mệnh nào từ bên ngoài.Hỏi:– Có mấy người láng giềng luôn ngấm ngầm hãm hại gia đình tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Như vậy, tôi nên cố gắng nhẫn chịu hay nên dời nhà đến nơi an toàn để dễ dàng hành thiền hơn? Nếu chấp nhận ở lại không chịu khai thông trở ngại làm sao tôi có thể đạt được giải thoát?Đáp:– Trước khi trả lời câu hỏi, tôi xin kể vắn tắt câu chuyện Đức Phật bị sỉ nhục khi đi vào thành Kosambi khất thực. Để trả mối thù tự ái bị tổn thương trước đây, bà thứ phi Migandiyà xứ Kosambi đã xúi giục dân chúng mắng chửi, nhục mạ Đức Phật một cách thậm tệ. Tôn giả Ananda thấy vậy liền xin thỉnh Đức Phật đi qua thành khác khất thực. Đức Phật hỏi nếu qua chỗ khác cũng bị mắng chửi nữa thì sao? Bạch Thế Tôn, thì đi chỗ khác nữa. Phật nói, nếu đi đến đâu cũng bị mắng chửi, thì chúng ta cứ đi, đi mãi, hay sao? Này Ananda, hãy để cho phiền não tự diệt nơi đâu chúng khởi sinh. Quả nhiên, bảy ngày sau dân chúng thành Kosambi không còn nhục mạ Đức Phật nữa.Đừng tưởng rằng bạn càng tu lên cao thì càng được an toàn hơn. Ngược lại, nếu bạn muốn được tốt hơn thì phải đối đầu với nhiều thử thách hơn. Ngay cả Đức Phật, sau khi giác ngộ vẫn còn chịu tám nạn lớn trong đó có sự mưu sát của Devadatta. Cũng vậy, Đức Chúa bị Juda phản bội và phải chịu cực hình đóng đinh trên thập tự giá. Thánh Gandhi bị thảm sát mặc dù chủ trương bất bạo động.Nếu chướng ngại là quả của nghiệp thì không có cách nào tránh né được. Như Đức Phật dạy trong kệ Pháp Cú 127: “Không phải trên hư không, không phải giữa biển cả, không phải vào hang sâu, không nơi nào trên đời có thể tìm thấy được chỗ tránh quả ác nghiệp”. Vì vậy, bậc thiện tri thức sợ gieo nhân chứ không sợ gặt quả. Nhiều người làm ác hay làm lành mà chẳng thấy báo ứng đâu cả nên không tin nhân quả nghiệp báo, nhưng đó là vì chưa đến lúc trổ quả mà thôi.Thực ra, nghiệp quả có ý nghĩa giáo dục rất cao:Giúp chúng ta biết chịu trách nhiệm về hành vi đạo đức của mình.Chỉ cho chúng ta thấy ra nguyên nhân đã tạo ra trong quá khứThấy nhân thấy quả chính là thấy bản chất vô thường, khổ và vô ngã của vạn pháp.Rèn luyện cho chúng ta những đức tính cao quý như nhẫn nại, cảm thông, thương yêu, tha thứ v.v..Người sẵn sàng đón nhận nghiệp quả mà vẫn định tỉnh sáng suốt, vẫn vượt khỏi tham ưu, chắc hẳn là người đã thong dong tự tại.Vậy tại sao bạn không nhân sự quấy rầy của những người hàng xóm để trưởng dưỡng đạo tâm như nhẫn nại, thương yêu, cảm thông và trí tuệ? Thật ra khi trong tâm còn phiền não thì dù đi tới chân trời góc biển nào khổ vẫn bám theo. Chúng ta luôn muốn đổi mới nhưng thực ra chỉ đổi cái khổ này qua cái khổ khác. Rồi chúng ta không ngừng chọn lựa, nhưng khi đã chọn bề mặt thì chúng ta cũng phải lấy luôn bề trái.Hỏi:– Mặc dù tôi cũng tin như vậy, nhưng thật khó mà nhẫn nhục được với hạng người vừa hung ác vừa xảo quyệt. Họ vừa ăn cướp vừa la làng, hại người này rồi đổ tội cho người khác. Khổ nỗi họ khéo nịnh bợ cấp trên nên luôn được che chắn, ô dù. Cho nên hạng người này cần được triệt hạ đi vì sự an lạc của mọi người, sao lại phải cam tâm chịu nhịn với chúng?Đáp:– Tôi hoàn toàn thông cảm với bạn, và hầu như phần lớn chúng ta đều muốn như vậy. Nhưng trên thực tế triệt hạ người ác đâu có dễ, phải không? Ai mà biết chúng ta triệt hạ họ hay họ triệt hạ chúng ta trước rồi! Dù sao, bình tĩnh chịu đựng sẽ tốt hơn, vì cuối cùng nhẫn nại vẫn là thượng sách. Biết đâu bạn càng cố thanh trừng gắt gao, kẻ xấu càng trở nên ma mãnh hơn trong khi nếu bạn trầm tĩnh nhẫn nại thì mọi việc sẽ được giải quyết sớm sủa hơn nhiều.Lúc đầu phần lớn chúng ta đều cảm thấy khó chịu khi quan hệ với người xấu, nhưng sau một thời gian ứng phó với họ, xem ra chúng ta trưởng thành hơn, bản lãnh hơn, khôn ngoan hơn và tiến bộ hơn rất nhiều. Phải chăng đó là những thủ thách mà mọi người phải trải qua trên đường chuyển hóa? Không chừng một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng chính hạng người này đã vô tình giúp bạn tự khám phá, tự điều chính để hoàn thiện chính mình. Không có những thử thách đó làm sao bạn có thể biết mình và biết người một cách rõ ràng cụ thể? Nhận ra điều này, hẳn bạn sẽ cảm ơn những kẻ khó chịu này.Người làm ác cũng có nỗi khổ riêng của họ: những toan tính bạc đầu, những lo âu sợ hãi, những ray rứt khôn nguôi trong lòng; lại còn bị căm thù, phỉ nhổ, nguyền rủa, khinh khi v.v..từ bên ngoài. Vậy bạn đừng phản ứng khinh suất. Hãy để họ học ra bài học của chính họ từ quả đắng tự nhiên của hành động ác, một cách công minh xác đáng. Dù sao, họ cũng đáng thương, cần được cảm thông hơn là ghét bỏ, hãy cầu nguyện cho họ sớm học ra bài học của mình để biết hồi đầu hướng thiện. Cái chính là bạn phải tự khám phá xem chính mình có xấu xa đê tiện không trước khi quan tâm sửa trị những điều thị phi của người khác.Hỏi:– Sống thì phải có ước mong, hy vọng một tương lai tươi sáng hơn, chẳng lẽ chỉ nhẫn nại với hiện tại là đủ sao? Sự việc là vợ chồng tôi đang nỗ lực kiếm sống, nhưng chưa đủ tiền để mua nhà nên phải ở nhà trọ. Vậy chúng tôi có quyền hy vọng và phấn đấu để có được một ngôi nhà, hay cứ cam tâm nhẫn chịu tình hình hiện tại?Đáp:– Tôi cũng chúc bạn có thể sớm sở hữu một ngôi nhà như ý. Nhưng muốn đạt được mục đích như vậy, trước tiên bạn phải biết bình tĩnh đợi chờ. Bình tĩnh đợi chờ là cốt cách của lòng nhẫn nại. Bạn có quyền hy vọng và phấn đấu cho tương lai của mình. Không ai bắt bạn phải bằng lòng với hiện tại, nhưng trước hết phải có lòng nhẫn nại, nếu bạn nóng vội thì thất bại là cái chắc.Khi bạn đang trong tình trạng không vừa ý thì càng mong một tương lai tốt đẹp hơn bạn càng bị đè nặng bởi áp lực thời gian, và cảm thấy hiện trạng của mình tồi tệ hơn. Và cứ thế, bạn kéo dài sự bất an căng thẳng làm phá hỏng không khí đầm ấm của gia đình bạn: thậm chí có thể làm cho nó đổ vỡ trước khi bạn nhìn thấy giấc mơ của mình có trở thành hiện thực hay không. Nếu nhẫn nại, bạn sẽ không còn tạo ra áp lực thời gian và có thể dễ dàng đối mặt với thực trạng của mình. Hơn nữa, bạn sẽ có đủ trầm tĩnh sáng suốt để biết cần làm gì tốt nhất cho căn hộ tương lai mà bạn hằng mong đợi... Eckhart Lê

Sống nhẹ (theo nghĩa đen)...Thời gian vừa rồi, mình sống mỗi nơi một chút, mỗi nhà một chút, cả về nhà, về quê, thì quan sát thấy phần lớn mọi nhà đều bị nhiều đồ, thừa thãi rất nhiều. Có nhà 4,5 tầng thì hẳn một, hai tầng dùng để để đồ. Có nhà 6,7 phòng thì đến 3,4 phòng để đồ, phòng ngủ của con, phòng ngủ cho khách...v.v... đều từ từ rồi trở thành nơi để đồ hết.Thường khi nào di chuyển đến một chỗ mới, hai đứa mình cũng thiếu đủ điều, nhưng hai đứa giảm thiểu mua sắm, thường thì sẽ hỏi xin xung quanh, hàng xóm, trên phố hay xin trên các nhóm trên mạng. Một phần là để tiết kiệm kinh phí, một phần là để có cơ hội được dùng những món đồ mà mọi người không dùng đến nữa, một phần giúp cho môi trường. Một phần nữa đó là, khi hai đứa đi khỏi chỗ nào đó, hay trong nhà, trong tủ dư ra cái gì, thì sẽ tìm người để trao lại, để cho những món đồ ấy được yêu thương, tiếp tục vòng đời và ý nghĩa của chúng mà ít dính mắc về việc sở hữu chúng.Mình từng nói về chuyện dòng chảy của sự thịnh vượng bao gồm cả việc cho và nhận, ta học cách cho đi trong tỉnh thức, và cũng học nhận trong tỉnh thức, biết mở ra, sẵn sàng để những món quà được đến. Có bạn đọc vậy lại bảo: "Của cho là của nợ - Nhận thì chỉ thêm nghiệp về mình!" - Thật ra là không phải. Nếu ta còn thấy quá rõ cái đối tượng đang nhận và cho, còn có một cái tôi đang nhận, đang cho ở đó, thì nó hãy chưa phải là sự cho - nhận trong tỉnh thức.Hãy đơn giản biết chúng ta không sở hữu điều gì, bất kể cái gì đến với ta ta cũng không sở hữu nó, nó chỉ thuận duyên mà đến, thuận duyên mà đi, như vậy cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, ta sẽ cho đi dễ dàng hơn, cũng như dám lên tiếng xin ai đó cái gì dễ hơn rất nhiều.Hồi mình ở xứ Wales, trong một hoá đơn nước, thường thấy phí của nước thải hàng tháng bao giờ cũng cao hơn phí của nước sạch mà ta dùng, từ đó mà thấy được, nếu mà ta có đồ nào không dùng tới, nếu có thể tìm được một người tiếp theo trân quý món đồ đó thì đáng quý biết bao nhiêu.Việc giải phóng những món đồ không những giúp ta sống nhẹ nhàng hơn, thích di chuyển đến đâu thì đến, cũng giúp ta tiết kiệm được vô số không gian trong nhà, không còn tiêu tốn thời gian và năng lượng trong việc chọn lựa.Hiện tại có rất nhiều nhóm cho và nhận miễn phí trên Facebook, như là các nhóm Freecycle ở mỗi thành phố, chúng ta có thể đăng bài lên đó hoặc hỏi thăm mọi người trong vòng bạn bè của bạn nếu ta đang cần hay muốn cho tặng cái gì.Trước khi muốn mua món đồ, hãy thử hỏi bản thân có thật sự cần nó không? Liệu có món đồ nào mà ta sẵn có có thể thay thế món đồ đó không? Hãy thử tách mình ra khỏi những người, những cộng đồng, môi trường đang hối thúc ta mua một món đồ mới trong thời gian tầm 3,4 tuần, nhận diện rằng đôi khi nó chỉ là sự tương ứng về mặt năng lượng, tách ra rồi, mong muốn mua đồ sẽ nguội bớt. Hãy luôn ghi nhớ rằng, bản chất của lòng tham là một hố đen không bao giờ bị lấp đầy. Nếu ta có món đồ đó và khi ta không dùng nữa, ta có sẵn sàng trao tặng lại ai đó không?Với lối sống như vậy, tụi mình đã học được cách bớt chất chứa, và với chỉ một cái ba lô và một cái túi trên vai, đã đi lòng vòng từ Việt Nam sang Malay, đến Thái Lan, lên rừng xuống biển, đi từ nơi nóng bức cho đến nơi có gió mùa đông bắc, và sống sâu sắc hơn cho từng người, từng chúng sanh biểu hiện.Thật ra, việc tu tập, việc làm thiện, làm cái gì đó đẹp hơn cho cuộc sống, việc hạnh phúc hơn mỗi ngày chỉ đến từ những việc nho nhỏ như thế thôi, chứ không phải việc đầu năm đi bao nhiêu chùa, lạy bao nhiêu cái, xin bao nhiêu vị đâu.___________ Tác giả: Lê Thị Hòa BìnhNHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: Việt Nam zalo 0908636266, Viber 6393174930Canada: 6393174930Email: trilieutamly2018@gmail.com💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính🌻🌻Thời gian cho cuộc tư, vấn trị liệu khoảng 30 phút.🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn