NGUYỄN DU - KIẾP PHÙ SINH NHƯ HÌNH BÀO ẢNH

Trong các tác phẩm viết bằng chữ Nôm của Nguyễn Du, ngoài Truyện Kiều lớn lao, đồ sộ, còn có bài Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh.

Bài văn tế này còn gọi bằng các tên khác là Văn Chiêu Hồn hay Văn Tế Chiêu Hồn. Đây là bài thơ gồm một trăm tám mươi tư câu, được sáng tác vào khoảng đầu thế kỷ mười chín. 

Trong văn bản do Đàm Quang Thiện hiệu chú, có dẫn lại ý của ông Trần Thanh Mại trên Đông Dương Tuần Báo (1939) thì Nguyễn Du viết bài văn tế này, sau một mùa dịch khủng khiếp làm hàng triệu người chết, khắp non sông đất nước âm khí nặng nề, và ở khắp các chùa, người ta đều lập đàn giải thoát, để cầu siêu cho hàng triệu linh hồn. Tuy nhiên, giáo sư Hoàng Xuân Hãn lại cho rằng, có lẽ Nguyễn Du viết tác phẩm này trước cả Truyện Kiều, tức khi ông còn làm cai bạ ở Quảng Bình (1802-1812).

Sách Từ Điển Văn Học bộ mới cho biết người đầu tiên phát hiện bài văn tại chùa Diệc ở thành phố Vinh là giáo sư Lê Thước. Nhưng cổ nhất là bản khắc ván (1895) của nhà sư Chính Đại (nên được gọi là bản Chính Đại), được tàng trữ ở chùa Hưng Phúc, xã Xuân Lôi, huyện Võ Giàng, tỉnh Bắc Ninh. Từ hai bản này, Hoàng Xuân Hãn đã khảo chứng, hiệu đính kỹ lưỡng và đã đưa ra một văn bản khác có độ tin cậy cao hơn.

Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh là một bài văn khấn tế, mang màu sắc Phật Giáo, dành cho các hồn ma đang trong cảnh đọa đày, oan khuất và cô đơn.

Tuy là văn tế nhưng Nguyễn Du không viết theo thể biền ngẫu thường thấy, mà ông lại viết theo theo thể thơ song thất lục bát, thêm vào đó, chữ ông dùng đơn giản, không quá cầu kỳ, không nhiều điển tích nên lời thơ trở nên gần gũi, dễ đọc, dễ cảm, dễ hiểu.

******

Tựa là thập loại, nhưng trong bài văn tế này, Nguyễn Du đưa vào cả thảy mười ba loại chúng sinh.

VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH

I/
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt
Toát hơi may lạnh buốt xương khô
Não người thay buổi chiều thu
Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng.

**

Phần mở đầu có năm khổ, hai mươi câu. Tháng bảy âm lịch, theo quan niệm của Phật giáo, là tháng mở cửa âm ty, tháng xá tội vong nhân, tháng mưa ngâu sướt mướt, tháng toát hơi may lạnh buốt xương khô. “Hơi may” ở đây là heo may, gió heo may lạnh buốt xương khô. “Não” là não nùng, não nề thay buổi chiều thu, ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng.

****

Đường bạch dương bóng chiều man mác
Ngọn đường lê lác đác sương sa
Lòng nào là chẳng thiết tha
Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.

**

Khung cảnh về chiều của những ngày tháng bảy là cảnh của lác đác ngọn sương sa, cảnh của bóng chiều man mác, khiến lòng người cũng trở nên buồn bã vô cùng. Người mà còn thế, huống hồ chi ma. Dương sao thì âm vậy mà.

****

Trong trường dạ tối tăm trời đất
Có khôn thiêng phảng phất u minh
Thương thay thập loại chúng sinh
Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người.

**

“Trường dạ” nghĩa là đêm dài. Trong đêm dài đến tối tăm trời đất ấy, chắc hẳn phải có sự khôn thiêng của những hồn phách cô đơn đang còn lênh đênh, cho đến nay vẫn còn bờ bụi, chưa tìm được lối cho hồn về dựa dẫm, nghe kinh.

****

Hương khói đã không nơi nương tựa
Hồn mồ côi lần lữa đêm đen
Còn chi ai quý ai hèn
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu.

**

Hồn không ai hương khói là hồn không nơi nương tựa. Hồn như vậy, sẽ mồ côi mà lần lữa giữa đêm đen, không còn phân biệt là quý hay là hèn, cũng không còn phân biệt là ngu hay là hiền nữa. 

****

Tiết đầu thu lập đàn giải thoát
Nước tịnh bình rưới hạt dương chi
Muôn nhờ đức Phật từ bi
Giải oan cứu khổ hồn về tây phương.

**

Thế nên, vào đầu thu, tháng bảy này sẽ lập đàn giải thoát cho vong hồn ra khỏi những khổ đau. Lấy nước trong tịnh bình của Thiên Thủ Quan Âm mà rưới hạt dương chi, muôn muôn cậy nhờ vào lòng đức Phật từ bi, mà giải oan cứu khổ, mà dìu hồn về tây phương cực lạc.

******

Phần hai của bài văn tế gồm hai mươi bảy khổ, tổng cộng một trăm lẻ tám câu này, Nguyễn Du lần lượt liệt kê mười ba loại vong hồn.

II/
Cũng có kẻ tính đường kiêu hãnh
Chí những lăm cướp gánh non sông
Nói chi những buổi tranh hùng
Tưởng khi thế khuất vận cùng mà đau.

Bỗng phút đâu mưa sa ngói lở
Khôn đem mình làm đứa sất phu
Lớn sang giàu nặng oán thù
Máu tươi lai láng xương khô rã rời.

Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc
Quỷ không đầu than khóc đêm mưa
Cho hay thành bại là cơ
Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.

**

Loại thứ nhứt là những nhà hoạt động chánh trị, hoàng vương đế bá một thời. Với tánh cách kiêu hãnh, đầu đội trời chân đạp đất, họ tính đường gánh vác chuyện non sông. Vướng vào buổi tranh hùng, vì không thuận lòng trời, không hợp lòng dân, họ đành đi vào bước đường cùng tận.

Chỉ trong thoáng chốc mưa sa ngói lở, họ thành ra kẻ thất phu. Khi sống càng chức tước, càng sang cả bao nhiêu, thì khi chết, lòng nặng oán thù càng chồng chất bấy nhiêu. Máu đổ càng nhiều thì xương khô càng vút.

Xưa, với kẻ thù, vua thường tru di tam tộc. Nên, số lượng này lên đến hàng trăm, hàng ngàn vong hồn nheo nhóc, do vong không có người nối dòng, không có người khói hương, thờ tự. Cạnh đó, còn có rất nhiều quỷ không đầu, đi tìm thân mình than khóc suốt đêm. Mới hay, cơ mưu là ở nhân nhưng thành bại lại ở thiên. Số cô hồn đông đúc như thế, Nguyễn Du ngậm ngùi, biết bao giờ mới cho tan niềm oan khuất.

****

Cũng có kẻ màn lan trướng huệ
Những cậy mình cung quế hằng nga
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu.

Trên lầu cao dưới cầu nước chảy
Phận đã đành trâm gãy bình rơi
Khi sao đông đúc vui cười
Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương.

Đau đớn nhẽ không hương không khói
Luống ngẩn ngơ dòng suối rừng sim
Thương thay chân yếu tay mềm
Càng năm càng héo một đêm một rầu.

**

Loại thứ hai là tầng lớp vương phi, giàu sang, phú quý, các bà hoàng, các cung tần mỹ nữ từng một thời sống trong màn lan trướng huệ, từng được tung hô là người đẹp nơi cung quế hằng nga, từng nghiêng nước nghiêng thành, từng khuynh đảo giang sơn, đứng trước sinh tử, thân tựa chiếc lá, giờ đây, vong hồn chẳng biết phải về đâu.

Từng ngồi cạnh ngôi cao chín bệ, nhưng khi đã trâm gãy bình rơi, thì cũng như nước chảy qua cầu, mới hôm qua còn đông đúc vui cười, mà nay đã chẳng người nhặt xương khi nhắm mắt.

Không hương không khói đã đành một lẽ rồi, bây giờ thành ma, thì cũng vẫn là ma nữ nhi, chân mềm tay yếu, không người hầu hạ, ngẩn ngơ trước suối trước rừng, hái trái sim ăn thôi mà cũng còn mệt lử. Hồn vì thế, mỗi năm vất vơ là mỗi năm thêm héo mòn héo mỏi.

****

Kìa những kẻ mũ cao áo rộng
Ngọn bút son thác sống ở tay
Kinh luân găm một túi đầy
Đã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu.

Thịnh mãn lắm oán thù càng lắm
Trăm loài ma mồ nấm chung quanh
Nghìn vàng khôn đổi được mình
Lầu ca viện hát tan tành còn đâu

Kẻ thân thích vắng sau vắng trước
Biết lấy ai bát nước nén nhang
Cô hồn thất thểu dọc ngang
Nặng oan khôn nhẽ tìm đường hoá sinh.

**

Loại thứ ba là những quan văn, mũ cao áo rộng, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, vung ngọn bút lên là có thể cho ai sống mới được sống, hạ ngọn bút xuống là có thể muốn ai chết thời phải chết, như Quản Trọng tướng nước Tề, như Gia Cát Lượng tướng của vua Hán Thục, như Y Doãn tướng nhà Thương, như Chu Công tướng nhà Chu vậy.

Càng thịnh thế, càng thỏa mãn bao nhiêu thì oán thù lại càng lắm bấy nhiêu. Khi chết đi, số vong oán hờn ấy không biết bao nhiêu mà kể. Xưa trên dương thế, vàng muôn bạc trượng, giờ chết ra ma, vàng bạc ấy cũng chẳng thể mang theo mà đổi lấy việc xóa hận thù. 

Kẻ thân thích vắng sau vắng trước / Biết lấy ai bát nước nén nhang / Cô hồn thất thểu dọc ngang / Nặng oan khôn nhẽ tìm đường hoá sinh.

****

Kìa những kẻ bài binh bố trận
Đem mình vào cướp ấn nguyên nhung
Gió mưa sấm sét đùng đùng
Dãi thây trăm họ nên công một người.

Khi thất thế tên rơi đạn lạc
Bãi sa trường thịt nát máu rơi
Bơ vơ góc bể chân trời
Nắm xương vô chủ biết vùi nơi nao.

Trời thăm thẳm mưa gào gió thét
Khí âm huyền mờ mịt trước sau
Ngàn mây nội cỏ rầu rầu
Nào đâu điếu tế nào đâu chưng thường.

**

Loại thứ tư là những quan võ, những kẻ quen bài binh bố trận, liều mình cướp ấn nguyên nhung. Được ăn cả, ngã về không. Một là chết, hai là vinh quang tận hưởng đời đời con cháu. 

Ra trận, nào ai tính được thế cờ thắng thua. Giữa sa trường vùi thây là chuyện trong chớp mắt và thường tình. Thịt xương vung vãi, chất chồng. Thịt góc bể, máu chân trời, nắm xương vô chủ biết vùi nơi nao.

Trời thăm thẳm mưa gào gió thét / Khí âm huyền mờ mịt trước sau / Ngàn mây nội cỏ rầu rầu / Nào đâu điếu tế nào đâu chưng thường.

Chết còn không nhận ra đâu là xương cốt thì làm sao hồn có thể trọn vẹn mà quay về dương gian để nhận những phẩm vật cúng tế, những lời ai điếu thương tưởng của bốn mùa xuân hạ thu đông. 

****

Cũng có kẻ tính đường trí phú
Mình làm mình nhịn ngủ kém ăn
Ruột rà không kẻ chí thân
Dẫu làm nên để dành phần cho ai.

Khi nằm xuống không người nhắn nhủ
Của phù du dẫu có như không
Sống thời tiền chảy bạc ròng
Thác không đem được một đồng nào đi.

Khóc ma mướn thương gì hàng xóm
Hòm gỗ đa bó đóm đưa đêm
Ngẩn ngơ trong quãng đồng chiêm
Nén hương giọt nước biết tìm vào đâu.

**

Loại thứ năm là thương nhân, người buôn bán. Một đời toan tính làm giàu. Cần kiệm, bóp mồm bóp miệng, nhịn ăn nhịn mặc, chỉ biết có tiền, bỏ bạn bỏ bè, làm ngơ bà con họ tộc, giấu giấu diếm diếm tài sản.

Khi nằm xuống không người nhắn nhủ / Của phù du dẫu có như không / Sống thời tiền chảy bạc ròng / Thác không đem được một đồng nào đi.

Đến lúc chết, chẳng ai nhỏ một giọt nước mắt xót thương. Nếu có ai khóc, thì đấy là khóc mướn, vì tiền mà giả bộ khóc thôi. Khi chết, những vong ấy rất buồn, vì chẳng ai đến viếng mình, và cũng chẳng ai đi đưa mình cả. 

****

Cũng có kẻ rắp cầu chữ quý
Dấn mình vào thành thị lân la
Mấy thu lìa cửa lìa nhà
Văn chương đã chắc đâu mà trí thân.

Dọc hàng quán phải tuần mưa nắng
Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng
Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng
Anh em thiên hạ láng giềng người dưng.

Bóng phần tử xa chừng hương khúc
Bãi tha ma kẻ dọc người ngang
Cô hồn nhờ gửi tha phương
Gió trăng hiu hắt, lửa hương lạnh lùng.

**

Loại thứ sáu là trí thức, những người cố gắng học hành, lập chí, mong đỗ đạt làm quan. Họ từ làng quê, bỏ ruộng bỏ vườn, bỏ vợ con, bỏ cha mẹ, để vào kinh đô tìm thầy, ứng thí. 

Đó là một hành trình dài, vài năm chớ không phải ít. Ăn bờ ngủ bụi, chịu nắng chịu mưa là lẽ thường tình. Lúc ngã bệnh, vợ con, anh em, cha mẹ ở xa, không ai chăm sóc. Cứ thế bên vệ đường, dưới gốc cây, bên mái lá hàng nước dừng chân, đành bỏ mạng. Bá tánh họ bó chiếu, khâm liệm, chôn giùm. Người dưng, thành thử, hóa thành anh em họ mạc. 

Những vong hồn tha phương ấy, không thể tìm được đường về nhà. Họ bị chôn ở một nơi xa lạ, chung quanh chẳng một kẻ quen. Họ quanh quẩn trong gió trăng hiu hắt, lửa hương lạnh lùng.

****

Cũng có kẻ vào sông ra bể
Cánh buồm mây chạy xế gió đông
Gặp cơn giông tố giữa dòng
Đem thân vùi rấp vào lòng kình nghê.

**

Loại thứ bảy là ngư phủ, người làm nghề biển, Họ vào bể ra sông. Quanh năm suốt tháng, họ cậy nhờ biển đông mà kiếm con cá, con tôm độ nhật. Gặp buổi rủi xui, tận mạng, giông tố, gió mưa kéo đến giữa dòng, thì thân trở thành mồi cho cá rỉa giữa đại dương. 

****

Cũng có kẻ đi về buôn bán
Đòn gánh tre chín dạn hai vai
Gặp cơn mưa nắng giữa trời
Hồn đường phách sá lạc loài nơi nao.

**

Loại thứ tám là nông dân. Trồng lúa xong thì đóng thóc, đóng gạo mang đi bán. Chợ gần không có, thời phải chợ xa. Đòn gánh tre trên vai, họ rong ruổi tháng ngày. Những hiểm nguy trên đường, nào ai biết trước, nào ai tránh được. Có khi bị cướp bóc. Lại có khi do lao lực quá mà sinh ra bệnh tật, đột ngột bỏ mạng trên đường. Hồn lạc loài, không biết phải về đâu. 

****

Cũng có kẻ mắc vào khóa lính
Bỏ cửa nhà đi gánh việc quan
Nước khe cơm ống gian nan
Dãi dầu nghìn dặm lầm than một đời.

Buổi chiến trận mạng người như rác
Phận đã đành đạn lạc tên rơi
Lập lòe ngọn lửa ma trơi
Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương.

**

Loại thứ chín là binh lính, chiến sĩ. Thời bình thì phải phụng lệnh, làm việc theo sai bảo của quan nha. Uống thì nước khe. Cơm thì nhóm lửa giữa đường, dùng ống tre mà nấu chín. Dãi dầu mưa nắng sớm hôm, cực khổ, lầm than, không biết bao nhiêu mà kể. 

Thời chiến tranh, mạng người như cỏ rác. Hòn đạn mũi tên nào có mắt, người chết vô số kể. Hồn đông như rạ. Hồn thành những ngọn ma trơi, đêm đêm khóc than. Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương.

****

Cũng có kẻ nhỡ nhàng một kiếp
Liều tuổi xanh buôn nguyệt bán hoa
Ngẩn ngơ khi trở về già
Đâu chồng con tá biết là cậy ai.

Sống đã chịu một đời phiền não
Thác lại nhờ hớp cháo lá đa
Đau đớn thay phận đàn bà
Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu.

**

Loại thứ mười là kỹ nữ, những người bán phấn buôn hương. Họ là những người có số phận nhỡ nhàng, phần nhiều vì hoàn cảnh mà liều thân, mang tuổi xanh để buôn nguyệt bán hoa, ngẩn ngơ khi trở về già, chồng con không có biết nhờ cậy ai.

Sống thì sống trong nhục nhằn, phiền não. Lúc chết rồi, lại trông nhờ hớp cháo lá đa. Đau đớn thay phận đàn bà. Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu.

****

Cũng có kẻ nằm cầu gối đất
Dõi tháng ngày hành khất ngược xuôi
Thương thay cũng một kiếp người
Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.

**

Loại thứ mười một là hành khất, kẻ ăn mày, ăn xin của bá tánh mà sống qua ngày. Họ nằm chân cầu, họ gối trên đất. Thương thay cũng một kiếp người. Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.

****

Cũng có kẻ mắc oan tù rạc
Gửi mình vào chiếu rách một manh
Nắm xương chôn rấp góc thành
Kiếp nào cởi được oan tình ấy đi.

**

Loại thứ mười hai là tù nhân. Tù nhân, rất nhiều người bị mắc oan mà phải chịu tù đến hết đời. Khi chết, may mắn lắm thì được manh chiếu rách. Nắm xương tàn chôn ở rìa thành. Biết đến kiếp nào mới cởi được nỗi oan tình lúc sống.

****

Kìa những đứa tiểu nhi tấm bé
Lỗi giờ sinh lìa mẹ lìa cha
Lấy ai bồng bế vào ra
U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng.

**

Loại thứ mười ba là tiểu nhi, các bé sơ sinh. Vì lỗi giờ sinh, nên các em phải sớm lìa cha lìa mẹ. Không được ru dỗ, ẵm bồng, bé chỉ kịp u ơ khóc. Thương cảm biết là bao.

******

Phần thứ ba của bài văn tế, gồm bảy khổ, hai mươi tám câu này, Nguyễn Du đã mô tả sự đau khổ, thê lương, của các vong hồn, vì lẽ này hay lẽ kia, hồn không nơi nương tựa, phải chịu vất vưởng, bơ vơ.

Xin nguyện họ, sống khôn thác thiêng, mau lần tìm đến nơi có Phật mà nghe kinh, đặng nhờ siêu thoát!

III/
Kìa những kẻ chìm sông lạc suối
Cũng có người sẩy cối sa cây
Có người leo giếng đứt dây
Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành.

Người thì mắc sơn tinh thuỷ quái
Người thì sa nanh sói ngà voi
Có người hay đẻ không nuôi
Có người sa sẩy có người khốn thương.

Gặp phải lúc đi đường lỡ bước
Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
Mỗi người một nghiệp khác nhau
Hồn xiêu phách tán biết đâu bây giờ.

Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi
Hoặc là nương ngọn suối chân mây
Hoặc là bụi cỏ bóng cây
Hoặc nơi quán nọ cầu này bơ vơ.

Hoặc là nương thần từ Phật tự
Hoặc là nơi đầu chợ cuối sông
Hoặc là trong quãng đồng không
Hoặc nơi gò đống hoặc vùng lau tre.

Sống đã chịu nhiều bề thảm thiết
Gan héo khô dạ rét căm căm
Dãi dầu trong mấy mươi năm
Thở than dưới đất ăn nằm trên sương.

Nghe gà gáy tìm đường lánh ẩn
Lặn mặt trời lẩn thẩn tìm ra
Lôi thôi bồng trẻ dắt già
Có khôn thiêng nhẽ lại mà nghe kinh.

******

Phần thứ tư, gồm bảy khổ, hai mươi tám câu, Nguyễn Du dâng lời thỉnh cầu, xin phép Phật nhiệm màu, giúp cho các vong hồn được giải thoát. Cuối cùng là lời mời các vong hồn tới nhận lễ cúng của dương gian. 

IV/
Nhờ phép Phật siêu sinh tịnh độ
Phóng hào quang cứu khổ độ u
Rắp hoà tứ hải quần chu
Não phiền rũ sạch oán thù rửa không.

Nhờ đức Phật thần thông quảng đại
Chuyển pháp luân tam giới thập phương
Nhơn nhơn Tiêu Diện đại vương
Linh kỳ một lá dẫn đường chúng sinh.

Nhờ phép Phật uy linh dũng mãnh
Trong giấc mê khua tỉnh chiêm bao
Mười loài là những loài nào
Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh.

Kiếp phù sinh như hình bào ảnh
Có chữ rằng vạn cảnh giai không
Ai ơi lấy Phật làm lòng
Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi.

Đàn chẩn tế vâng lời Phật giáo
Của có chi bát cháo nén nhang
Gọi là manh áo thoi vàng
Giúp cho làm của ăn đường thăng thiên.

Ai đến đây dưới trên ngồi lại
Của làm duyên chớ ngại bao nhiêu
Phép thiêng biến ít thành nhiều
Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sinh.

Phật hữu tình từ bi phổ độ
Chớ ngại rằng có có không không
Nam mô Phật, nam mô Pháp, nam mô Tăng
Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài.

******

KẾT

Trong mười ba loại chúng sinh, không thấy Nguyễn Du đề cập đến người đã xuất gia, tức giới Tăng Ni. Có lẽ do ông nghĩ rằng, giới ấy, khi viên tịch, sẽ thành Phật đạo, nên bỏ qua chăng?

Không chỉ là một bài văn chiêu hồn đơn thuần, bài văn tế thập loại chúng sinh gần hai trăm câu này còn là lời cảnh tỉnh của Nguyễn Du với con người sống trong cõi tạm bợ.

Có thấy chăng những ngậm ngùi tang thương, được mất trong phút chốc của kiếp người? 

Nên thôi, đừng quá tham danh đoạt lợi mà phải gánh những kết cuộc bi thảm. 

Nên thôi, sống thì gắng làm lành, tránh dữ, kẻo lúc chết rồi, hồn cứ trầm luân hoài vào chốn lạc lõng, bơ vơ.

Nói đến ma, nhưng không dọa ma, nói đến quỷ nhưng không nhát quỷ, ấy là tài tình của Nguyễn Du. Ông không dọa, không nhát ai cả. Ông chỉ nói lên những điều ông cảm ra được, những điều ông được may mắn thọ nhận, khi ông dấn thân vào con đường học Phật. 

Đọc Văn Chiêu Hồn của Nguyễn Du, không cần phải đợi đến tháng bảy. Đọc để rõ thêm, kiếp phù sinh, kiếp phù du, huyễn ảo, bềnh bồng trôi giạt, như bọt nước, như chiếc bóng, chợt đến chợt đi, chợt có chợt mất, thật mà không thật, chẳng bền.
(Trích từ nguồn)
___________
   Tác giả:        Lê Thị Hòa Bình

NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa Bình
💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 
💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới
💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần
🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính

🌻🌻 gửi yêu cầu tư vấn qua email
🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ ( các ngoại tệ khác tương đương qui đổi)
❤❤❤

💥💥Thông Tin tài khoản:
  Lê Thị Hòa Bình
- 8840042746 BIDV 
- 4519015719391231 RBC (canada)
-  khách tại các nước có thể chuyển tiền thông qua kênh chuyển tiền ( tham khảo kênh: Remitly

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thay vì oán trách, đổ lỗi cho hoàn cảnh mỗi khi gặp thất bại, bạn hãy nghiêm túc suy nghĩ rằng, thất bại cũng là một bước chuẩn bị quan trọng cho những thành công sau này, nỗ lực khắc phục thiếu sót, phát huy sở trường thế mạnh, điều đó quan trọng và cần thiết hơn.Oán trách và tìm cách rũ bỏ trách nhiệm của bản thân sẽ chỉ khiến mỗi bước chân tiến tới thành công của bạn nặng nề hơn, chậm chạp hơn mà thôi.Buông bỏ oán trách, bình tâm tiếp nhận thất bại, đó chính là tâm thái của một người có đầu óc. Oán trách không thể thay đổi được tình hình, chỉ có nỗ lực vươn lên mới đem lại hy vọng.Đã là vàng thật, chỉ cần bạn không cố tình vùi lấp bản thân, chỉ cần nghĩ đến việc tỏa sáng, rồi sẽ có ngày bạn tỏa sáng.Đừng sống một cuộc sống lúc nào cũng chỉ có phiền muộn, cũng đừng cho rằng cuộc sống phụ bạc bạn, thực ra, bạn cũng được trao tặng nhiều tương đương những người khác, muốn có thêm nữa, bạn chỉ còn cách tự mình cố gắng để có được mà thôi.Suy cho cùng trên đời này tất cả đều có cái giá của nó, bạn muốn đạt được một điều gì đó thì cần phải đánh đổi cả một quá trình. Đừng bao giờ nói với tôi rằng bạn đã cố gắng khi tôi chưa thấy bạn đứng trên đỉnh của thành công. _________ Tác giả: Eckhart Lê NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: zalo 0908636266, phone(viber) 6393174930Email: belindale2018@gmail.com 💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần💥💥Thời gian cho cuộc tư vấn trị liệu khoảng 30 phút.💥💥 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn

Lợi ích của bình thản chịu đựng...Không ai thích khó khăn, gian khổ đơn giản chỉ vì những điều này rất khó chịu. Nhưng như chúng ta đã biết, không phải tất cả những gì khó chịu đều vô ích hay có hại. Thực ra, phần lớn khổ đau giúp chúng ta thăng hoa rất nhiều phương diện nếu chúng ta biết kiên nhẫn lắng nghe, học hỏi và chiêm nghiệm kỹ càng. Muốn biết vàng ròng phải cần thử lửa, và như vậy muốn vượt qua những thử thách gian khổ để hoàn thành bài học giác ngộ của mình thì trước hết bạn phải có lòng nhẫn nại.Khi bạn đã có đủ nhẫn nại để vượt qua những trắc nghiệm gian khó thì đồng thời dù không mong đợi bạn vẫn gặt hái được những thành quả xứng đáng bất ngờ.– Luôn trầm tĩnh sáng suốt: Nhẫn nại và trầm tĩnh luôn đi đôi với nhau, nhờ đó chúng ta có đủ sáng suốt để nhận ra sự thật. Ngược lại “giận mất khôn” luôn là nhược điểm của người thiếu nhẫn nại.– Sống nhu hòa khả ái: Người nhẫn nại sống nhu hòa hơn cương mãnh, nên họ dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh mà vẫn không đánh mất mình. Nói theo Lão Tử thì “Nhu thắng cương, nhược thắng cường” nên họ được nhiều người kính yêu hơn là thù oán.– Tránh bệnh tật, tai họa: Người nhẫn nại sẽ dễ dàng tự chủ trong nói năng, hành động và suy nghĩ nên tránh được những tai họa gây ra do nóng nảy bộp chộp. Tránh được những bệnh tật bắt nguồn từ tình trạng căng thẳng, bức xúc.– Tâm thanh thản thoải mái: Người thiếu nhẫn nại thường tự thiêu đốt mình bằng ngọn lửa sân hận, lo âu và sợ hãi. Trong khi người giàu đức nhẫn nại luôn có cảm giác thư thái, an bình thoải mái.– Phát triển từ bi hỷ xả: Sau khi vượt qua được sự nóng giận trước những đối tượng không vừa lòng, tâm người nhẫn nại trở nên dịu dàng mát mẻ, đó là biểu hiện của lòng từ ái. Đã làm chủ được tâm sân thì lòng ganh tỵ cũng được loại trừ, vì vậy tâm thường hoan hỷ. Đồng thời, là người từng trải nghiệm khổ đau, họ dễ dàng cảm thông và chia sẻ với những nỗi khổ đau của kẻ khác, đó là lòng bi mẫn. Và họ cũng là người ít cố chấp, câu nệ nên tâm dễ dàng buông xả, quân bình.Hỏi:– Đối với những kẻ xấu ác, có hại cho nhiều người, nếu chúng ta chỉ biết nhẫn nại thì làm sao trấn áp hoặc ngăn chận chúng khỏi gây ra hành vi phạm tội?Đáp:– Ở đây chúng ta đang nói về đức tính nhẫn nại, chứ chưa nói đến biện pháp giải quyết. Biện pháp thì có rất nhiều như: thương yêu, giáo dục, cải tạo, ngăn ngừa, trừng phạt v.v..và thậm chí khai trừ, loại bỏ,tùy theo từng đối tượng, từng hoàn cảnh. Nhưng để thực hiện những biện pháp này một cách chính xác, có hiệu quả, đúng đối tượng, đúng hoàn cảnh thì trước hết phải có lòng nhẫn nại. Càng thiếu nhẫn nại, xác suất sai lầm trong xét xử càng cao. Và coi chừng xét xử sai cũng chính là xấu ác thì làm sao cải thiện được những người xấu ác?Hỏi:– Tôi có kinh nghiệm là càng nhẫn nhịn càng dễ dàng cho kẻ xấu thực hiện mưu đồ đen tối. Dường như sự nhẫn nhịn luôn bị kẻ xấu lợi dụng, vậy có nên nhẫn nhịn mãi không?Đáp:– Thế thì xem ra bạn chưa đủ nhẫn nại hoặc còn có điều gì sai lầm trong đó, bởi vì mặc dù bạn nói đã nhẫn nại nhưng rõ ràng là bạn vừa mới tỏ ra còn ít nhiều ấm ức bất mãn, phải không? Nhẫn nhịn không có nghĩa là nuốt hận chịu thua để cầu an hoặc để phục hận về sau. Người có thể nhẫn nhịn thường rất trầm tĩnh và tự tin, vì vậy người ấy có đủ sáng suốt để tránh được những cách xử sự nóng nảy hấp tấp, và biết sống sao cho hài hòa với mọi người, dù xấu hay tốt, một cách hợp tình hợp lý, không độc tài cũng không xu nịnh. Nhẫn nại là mảnh đất vững chắc thích hợp để nảy nở tình thương yêu, thông cảm và sự hiểu biết đúng đắn, nhờ đó bạn có thể cảm hóa người xấu hơn là cạnh tranh với họ.Chúng ta cần phải thận trọng trong việc đánh giá người xấu kẻ tốt. Chẳng hạn như người đối nghịch với mình chưa hẳn là xấu, kẻ ủng hộ mình chưa hẳn là tốt. Xấu hay tốt tùy thuộc vào bản chất đạo đứccủa mỗi người. Nói chung, kẻ xấu thường hành động, nói năng, suy nghĩ hại mình, hại người. Ngược lại, người tốt không những không làm hại ai mà còn đem lại lợi ích cho mọi người. Thực ra, người xấu thật bất hạnh, nên được thương yêu tha thứ, vì dù thế nào đi nữa, họ sẽ phải chịu nhiều khổ đau khi phải trả cái giá cho tâm địa xấu xa tội lỗi của mình. Dù khi nhẫn nại, nếu bạn có thể nghiêm khắc để họ khỏi quấy phá, nhưng bạn phải chắc rằng đó không phải là phản ứng phát xuất từ giận dữ, thù ghét, mà bạn chỉ muốn giúp họ trở nên tốt hơn hoặc ngăn chận sự thiệt hại cho nhiều người khác mà thôi. Bạn không nên trừng trị kẻ ác một cách chủ quan theo kiểu “thay Trời hành đạo” mà cứ để ác hữu ác báo theo luật nhân quả tự nhiên.Hỏi:– Một số tôn giáo tin vào thuyết định mệnh, cho rằng mọi sự đều đã được an bài. Nhờ vậy họ dễ dàng nhẫn nại hơn. Điều đó có tốt không?Đáp:– Thật sự nhẫn nại thì không do áp lực. Niềm tin ở điều gì chưa biết rõ chính là sự sợ hãi áp lực từ bên ngoài. Nhẫn nại không có từ sự phục tùng hay do một giả định mà vì thấy rõ vấn đề và vì sự cần thiết của chính lòng nhẫn nại. Theo Phật giáo, nhẫn nại cũng là một hình thức chịu trách nhiệm về hành vi của chính mình đã làm trong quá khứ, đồng thời qua hậu quả đó thấy rõ sai lầm để tự điều chỉnh hành vi của mình. Ví dụ, một học sinh có điểm toán thấp, phát hiện ra do mình ham chơi và thiếu chú ý. Bởi vậy,bây giờ em học hành siêng năng và chú ý vào môn toán hơn để tự điều chỉnh sai lầm của mình và tất nhiên sẽ cải thiện được điểm toán của em về sau. Đó hoàn toàn là do nhận thức đúng của em, không phải do định mệnh nào từ bên ngoài.Hỏi:– Có mấy người láng giềng luôn ngấm ngầm hãm hại gia đình tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Như vậy, tôi nên cố gắng nhẫn chịu hay nên dời nhà đến nơi an toàn để dễ dàng hành thiền hơn? Nếu chấp nhận ở lại không chịu khai thông trở ngại làm sao tôi có thể đạt được giải thoát?Đáp:– Trước khi trả lời câu hỏi, tôi xin kể vắn tắt câu chuyện Đức Phật bị sỉ nhục khi đi vào thành Kosambi khất thực. Để trả mối thù tự ái bị tổn thương trước đây, bà thứ phi Migandiyà xứ Kosambi đã xúi giục dân chúng mắng chửi, nhục mạ Đức Phật một cách thậm tệ. Tôn giả Ananda thấy vậy liền xin thỉnh Đức Phật đi qua thành khác khất thực. Đức Phật hỏi nếu qua chỗ khác cũng bị mắng chửi nữa thì sao? Bạch Thế Tôn, thì đi chỗ khác nữa. Phật nói, nếu đi đến đâu cũng bị mắng chửi, thì chúng ta cứ đi, đi mãi, hay sao? Này Ananda, hãy để cho phiền não tự diệt nơi đâu chúng khởi sinh. Quả nhiên, bảy ngày sau dân chúng thành Kosambi không còn nhục mạ Đức Phật nữa.Đừng tưởng rằng bạn càng tu lên cao thì càng được an toàn hơn. Ngược lại, nếu bạn muốn được tốt hơn thì phải đối đầu với nhiều thử thách hơn. Ngay cả Đức Phật, sau khi giác ngộ vẫn còn chịu tám nạn lớn trong đó có sự mưu sát của Devadatta. Cũng vậy, Đức Chúa bị Juda phản bội và phải chịu cực hình đóng đinh trên thập tự giá. Thánh Gandhi bị thảm sát mặc dù chủ trương bất bạo động.Nếu chướng ngại là quả của nghiệp thì không có cách nào tránh né được. Như Đức Phật dạy trong kệ Pháp Cú 127: “Không phải trên hư không, không phải giữa biển cả, không phải vào hang sâu, không nơi nào trên đời có thể tìm thấy được chỗ tránh quả ác nghiệp”. Vì vậy, bậc thiện tri thức sợ gieo nhân chứ không sợ gặt quả. Nhiều người làm ác hay làm lành mà chẳng thấy báo ứng đâu cả nên không tin nhân quả nghiệp báo, nhưng đó là vì chưa đến lúc trổ quả mà thôi.Thực ra, nghiệp quả có ý nghĩa giáo dục rất cao:Giúp chúng ta biết chịu trách nhiệm về hành vi đạo đức của mình.Chỉ cho chúng ta thấy ra nguyên nhân đã tạo ra trong quá khứThấy nhân thấy quả chính là thấy bản chất vô thường, khổ và vô ngã của vạn pháp.Rèn luyện cho chúng ta những đức tính cao quý như nhẫn nại, cảm thông, thương yêu, tha thứ v.v..Người sẵn sàng đón nhận nghiệp quả mà vẫn định tỉnh sáng suốt, vẫn vượt khỏi tham ưu, chắc hẳn là người đã thong dong tự tại.Vậy tại sao bạn không nhân sự quấy rầy của những người hàng xóm để trưởng dưỡng đạo tâm như nhẫn nại, thương yêu, cảm thông và trí tuệ? Thật ra khi trong tâm còn phiền não thì dù đi tới chân trời góc biển nào khổ vẫn bám theo. Chúng ta luôn muốn đổi mới nhưng thực ra chỉ đổi cái khổ này qua cái khổ khác. Rồi chúng ta không ngừng chọn lựa, nhưng khi đã chọn bề mặt thì chúng ta cũng phải lấy luôn bề trái.Hỏi:– Mặc dù tôi cũng tin như vậy, nhưng thật khó mà nhẫn nhục được với hạng người vừa hung ác vừa xảo quyệt. Họ vừa ăn cướp vừa la làng, hại người này rồi đổ tội cho người khác. Khổ nỗi họ khéo nịnh bợ cấp trên nên luôn được che chắn, ô dù. Cho nên hạng người này cần được triệt hạ đi vì sự an lạc của mọi người, sao lại phải cam tâm chịu nhịn với chúng?Đáp:– Tôi hoàn toàn thông cảm với bạn, và hầu như phần lớn chúng ta đều muốn như vậy. Nhưng trên thực tế triệt hạ người ác đâu có dễ, phải không? Ai mà biết chúng ta triệt hạ họ hay họ triệt hạ chúng ta trước rồi! Dù sao, bình tĩnh chịu đựng sẽ tốt hơn, vì cuối cùng nhẫn nại vẫn là thượng sách. Biết đâu bạn càng cố thanh trừng gắt gao, kẻ xấu càng trở nên ma mãnh hơn trong khi nếu bạn trầm tĩnh nhẫn nại thì mọi việc sẽ được giải quyết sớm sủa hơn nhiều.Lúc đầu phần lớn chúng ta đều cảm thấy khó chịu khi quan hệ với người xấu, nhưng sau một thời gian ứng phó với họ, xem ra chúng ta trưởng thành hơn, bản lãnh hơn, khôn ngoan hơn và tiến bộ hơn rất nhiều. Phải chăng đó là những thủ thách mà mọi người phải trải qua trên đường chuyển hóa? Không chừng một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng chính hạng người này đã vô tình giúp bạn tự khám phá, tự điều chính để hoàn thiện chính mình. Không có những thử thách đó làm sao bạn có thể biết mình và biết người một cách rõ ràng cụ thể? Nhận ra điều này, hẳn bạn sẽ cảm ơn những kẻ khó chịu này.Người làm ác cũng có nỗi khổ riêng của họ: những toan tính bạc đầu, những lo âu sợ hãi, những ray rứt khôn nguôi trong lòng; lại còn bị căm thù, phỉ nhổ, nguyền rủa, khinh khi v.v..từ bên ngoài. Vậy bạn đừng phản ứng khinh suất. Hãy để họ học ra bài học của chính họ từ quả đắng tự nhiên của hành động ác, một cách công minh xác đáng. Dù sao, họ cũng đáng thương, cần được cảm thông hơn là ghét bỏ, hãy cầu nguyện cho họ sớm học ra bài học của mình để biết hồi đầu hướng thiện. Cái chính là bạn phải tự khám phá xem chính mình có xấu xa đê tiện không trước khi quan tâm sửa trị những điều thị phi của người khác.Hỏi:– Sống thì phải có ước mong, hy vọng một tương lai tươi sáng hơn, chẳng lẽ chỉ nhẫn nại với hiện tại là đủ sao? Sự việc là vợ chồng tôi đang nỗ lực kiếm sống, nhưng chưa đủ tiền để mua nhà nên phải ở nhà trọ. Vậy chúng tôi có quyền hy vọng và phấn đấu để có được một ngôi nhà, hay cứ cam tâm nhẫn chịu tình hình hiện tại?Đáp:– Tôi cũng chúc bạn có thể sớm sở hữu một ngôi nhà như ý. Nhưng muốn đạt được mục đích như vậy, trước tiên bạn phải biết bình tĩnh đợi chờ. Bình tĩnh đợi chờ là cốt cách của lòng nhẫn nại. Bạn có quyền hy vọng và phấn đấu cho tương lai của mình. Không ai bắt bạn phải bằng lòng với hiện tại, nhưng trước hết phải có lòng nhẫn nại, nếu bạn nóng vội thì thất bại là cái chắc.Khi bạn đang trong tình trạng không vừa ý thì càng mong một tương lai tốt đẹp hơn bạn càng bị đè nặng bởi áp lực thời gian, và cảm thấy hiện trạng của mình tồi tệ hơn. Và cứ thế, bạn kéo dài sự bất an căng thẳng làm phá hỏng không khí đầm ấm của gia đình bạn: thậm chí có thể làm cho nó đổ vỡ trước khi bạn nhìn thấy giấc mơ của mình có trở thành hiện thực hay không. Nếu nhẫn nại, bạn sẽ không còn tạo ra áp lực thời gian và có thể dễ dàng đối mặt với thực trạng của mình. Hơn nữa, bạn sẽ có đủ trầm tĩnh sáng suốt để biết cần làm gì tốt nhất cho căn hộ tương lai mà bạn hằng mong đợi... Eckhart Lê

Sống nhẹ (theo nghĩa đen)...Thời gian vừa rồi, mình sống mỗi nơi một chút, mỗi nhà một chút, cả về nhà, về quê, thì quan sát thấy phần lớn mọi nhà đều bị nhiều đồ, thừa thãi rất nhiều. Có nhà 4,5 tầng thì hẳn một, hai tầng dùng để để đồ. Có nhà 6,7 phòng thì đến 3,4 phòng để đồ, phòng ngủ của con, phòng ngủ cho khách...v.v... đều từ từ rồi trở thành nơi để đồ hết.Thường khi nào di chuyển đến một chỗ mới, hai đứa mình cũng thiếu đủ điều, nhưng hai đứa giảm thiểu mua sắm, thường thì sẽ hỏi xin xung quanh, hàng xóm, trên phố hay xin trên các nhóm trên mạng. Một phần là để tiết kiệm kinh phí, một phần là để có cơ hội được dùng những món đồ mà mọi người không dùng đến nữa, một phần giúp cho môi trường. Một phần nữa đó là, khi hai đứa đi khỏi chỗ nào đó, hay trong nhà, trong tủ dư ra cái gì, thì sẽ tìm người để trao lại, để cho những món đồ ấy được yêu thương, tiếp tục vòng đời và ý nghĩa của chúng mà ít dính mắc về việc sở hữu chúng.Mình từng nói về chuyện dòng chảy của sự thịnh vượng bao gồm cả việc cho và nhận, ta học cách cho đi trong tỉnh thức, và cũng học nhận trong tỉnh thức, biết mở ra, sẵn sàng để những món quà được đến. Có bạn đọc vậy lại bảo: "Của cho là của nợ - Nhận thì chỉ thêm nghiệp về mình!" - Thật ra là không phải. Nếu ta còn thấy quá rõ cái đối tượng đang nhận và cho, còn có một cái tôi đang nhận, đang cho ở đó, thì nó hãy chưa phải là sự cho - nhận trong tỉnh thức.Hãy đơn giản biết chúng ta không sở hữu điều gì, bất kể cái gì đến với ta ta cũng không sở hữu nó, nó chỉ thuận duyên mà đến, thuận duyên mà đi, như vậy cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, ta sẽ cho đi dễ dàng hơn, cũng như dám lên tiếng xin ai đó cái gì dễ hơn rất nhiều.Hồi mình ở xứ Wales, trong một hoá đơn nước, thường thấy phí của nước thải hàng tháng bao giờ cũng cao hơn phí của nước sạch mà ta dùng, từ đó mà thấy được, nếu mà ta có đồ nào không dùng tới, nếu có thể tìm được một người tiếp theo trân quý món đồ đó thì đáng quý biết bao nhiêu.Việc giải phóng những món đồ không những giúp ta sống nhẹ nhàng hơn, thích di chuyển đến đâu thì đến, cũng giúp ta tiết kiệm được vô số không gian trong nhà, không còn tiêu tốn thời gian và năng lượng trong việc chọn lựa.Hiện tại có rất nhiều nhóm cho và nhận miễn phí trên Facebook, như là các nhóm Freecycle ở mỗi thành phố, chúng ta có thể đăng bài lên đó hoặc hỏi thăm mọi người trong vòng bạn bè của bạn nếu ta đang cần hay muốn cho tặng cái gì.Trước khi muốn mua món đồ, hãy thử hỏi bản thân có thật sự cần nó không? Liệu có món đồ nào mà ta sẵn có có thể thay thế món đồ đó không? Hãy thử tách mình ra khỏi những người, những cộng đồng, môi trường đang hối thúc ta mua một món đồ mới trong thời gian tầm 3,4 tuần, nhận diện rằng đôi khi nó chỉ là sự tương ứng về mặt năng lượng, tách ra rồi, mong muốn mua đồ sẽ nguội bớt. Hãy luôn ghi nhớ rằng, bản chất của lòng tham là một hố đen không bao giờ bị lấp đầy. Nếu ta có món đồ đó và khi ta không dùng nữa, ta có sẵn sàng trao tặng lại ai đó không?Với lối sống như vậy, tụi mình đã học được cách bớt chất chứa, và với chỉ một cái ba lô và một cái túi trên vai, đã đi lòng vòng từ Việt Nam sang Malay, đến Thái Lan, lên rừng xuống biển, đi từ nơi nóng bức cho đến nơi có gió mùa đông bắc, và sống sâu sắc hơn cho từng người, từng chúng sanh biểu hiện.Thật ra, việc tu tập, việc làm thiện, làm cái gì đó đẹp hơn cho cuộc sống, việc hạnh phúc hơn mỗi ngày chỉ đến từ những việc nho nhỏ như thế thôi, chứ không phải việc đầu năm đi bao nhiêu chùa, lạy bao nhiêu cái, xin bao nhiêu vị đâu.___________ Tác giả: Lê Thị Hòa BìnhNHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ - Lê Thị Hòa BìnhL/hệ: Việt Nam zalo 0908636266, Viber 6393174930Canada: 6393174930Email: trilieutamly2018@gmail.com💥💥Chuyên trị liệu tâm lý hôn nhân gia đình và các mối quan hệ, giải quyết các gút mắc và buồn phiền trong đời sống 💥💥Tư vấn giáo lý hôn nhân trước khi cưới💥💥Trị liệu tâm lý tinh thần🌿🌿 Tư vấn hướng nghiệp học đường và giới tính🌻🌻Thời gian cho cuộc tư, vấn trị liệu khoảng 30 phút.🌻🌻 Chi phí mỗi lần 500.000đ❤❤❤❤P/s: vui lòng nhắn tin để đặt lịch tư vấn