Chuyển đến nội dung chính
“Mỗi người sinh ra trên đời đều có một sứ mạng thiêng liêng cao cả, mà ít ai biết được, đó là học ra bài học của chính mình trong cuộc sống. Bài học đó rất phong phú và đa diện nhưng tựu chung có hai điều chính yếu để thấy ra và giác ngộ, một là thấy ra bản chất thực của đời sống, hai là nội tâm được thanh tịnh trong sáng. Để thấy ra bản chất thực của đời sống thì càng trải qua nhiều khổ đau bất hạnh chừng nào càng dễ thấy rõ mọi sự đều biến đổi vô thường, không bao giờ như ý và trên đời không có gì thật sự là ta và của ta được cả. Thấy được như vậy gọi là thấy bản chất vô thường, khổ, và không còn đánh giá nội tâm , và nhờ thấy như vậy mới không còn nương tựa bám víu bất kỳ điều gì ở đời, tất cả chỉ là tạm bợ, là nhân duyên tan hợp không có gì bền vững, không có gì đáng trông cậy và chấp giữ. Để nội tâm được thanh tịnh thì phải nhờ chịu đựng sóng gió, trải bao thăng trầm chìm nổi mới phát huy được lòng nhẫn nại, cảm thông, thương yêu, dung thứ và buông xả. Có như thế nội tâm mới an bình thanh tịnh và trong sáng được. Đức Chúa cũng nói kẻ nào chịu thiệt thòi trên thế gian này thì sẽ được ưu tiên trên nước Thiên Đàng. Giống như vàng, ngọc hoặc kim cương khi còn trong cát, trong đá, trong quặng thì chẳng thấy có giá trị gì, nhưng nhờ đem nung đốt, mài giũa, đục đẽo, khắc chạm thành một tác phẩm nghệ thuật thì mới thấy quý giá tuyệt vời. Những khổ đau cũng vậy, có thể giúp con người trưởng thành với nhiều bản lãnh hơn, với sức chịu đựng cao hơn và một nội tâm vững vàng, thanh thản hơn.” Eckhart
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét