Chuyển đến nội dung chính
CON MÃI LÀ KHOẢNG TRỜI RIÊNG CỦA MẸ Có những ngày mẹ thấy mình mỏi mệt Giữa vòng xoay cơm - áo -gạo- tiềnMẹ quên mất con cần lắm.. hồn nhiênNhững bước chân vẫn cần nâng cần đỡ.Con yêu à ! Chớ đừng nên lo sợ"Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu "Cơn mưa nào cũng chẳng thể dài lâuMẹ vẫn đây, chở che con khỏi ướt.Con của mẹ ! hãy cứ mơ, cứ ướcBằng niềm tin, bằng ý trí kiên cườngCuộc đời mà, dẫu có lúc đau thươngMẹ sẽ bên, những đoạn đường gian khó.Con hãy nhớ... dẫu là cây, là cỏVẫn vươn mình, mặc nắng gió tốt tươiThì cớ chi con giữ lại nụ cườiMẹ luôn muốn, con một đời hạnh phúc.Con đừng buồn... Với những điều mất đượcĐến và đi là lẽ rất thường tìnhGiữ hay buông hãy lựa chọn cho mìnhMẹ tin con, bằng niềm tin duy nhất.Còn hôm nay .. muốn con hãy sống thậtVà hồn nhiên, luôn biết lắng nghe lờiChỉ thế thôi mẹ cũng đủ vui rồiCon mãi là.. khoảng trời riêng của mẹ.Tác giả: Eckhart Lê Chí
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét